Mùa Xuân Hạnh Phúc

Tác Giả: Kiều Huệ, CHS Văn Đức Niên Khóa 1965 – 1966

Chuyện cách đây đã lâu, ngôi nhà dưới phố bị giải tỏa một phần để mở rộng con đường, vì diện tích còn lại quá chật hẹp nên gia đình Hạnh đã bán hẳn căn nhà đang ở, tìm đến quận ngoai thành mua đất xây nhà mới.

Trên miếng đất mới hơn 200 m vuông, Hạnh xây dựng một căn nhà nhỏ, giữ lại 3 cây xoài cho có bóng mát và có trái vườn.

Khu đất Hạnh xây nhà trước đây là đất nông nghiệp, thời điểm đất có giá chủ đã rao bán và qua sự giới thiệu của bạn bè, hàng xóm cũng thưa thớt chỉ có vài nhà qua lại thăm hỏi nên tình láng giềng khá thân thiết.

Một buổi sáng đang loay hoay quét dọn phía trước nhà, bông xoài rụng trắng sân,có tiếng Dì Tư hàng xóm hỏi thăm
  1. Cô giáo ơi đã đi chợ chưa
  2. Chào dì Tư, dì đi chợ sớm vậy, mời dì vô nhà chơi uống tách trà rồi đi
Dì Tư, người đàn bà nhỏ nhắn, nói tiếng Quảng khá nặng, hơi khó nghe, không biết đã đến ở xóm này bao lâu, nhưng cứ mỗi sáng đều thấy dì đi chợ ngang qua nhà.

Hạnh vội dừng chổi, đón níu tay dì Tư vào nhà mình cho bằng được, thấy hôm nay dáng vẻ dì Tư vội vã lắm!

Vào nhà uống xong ngụm nước trà, dì tâm sự
  1. Chẳng nói giấu cô Hai, như cô biết đấy ông xã tôi làm nghề sơn nước, do bất cẩn trợt té gãy tay từ hai tháng trước, nay đã đến ngày tháo bột ở chân, ông chủ thầu xây dựng đã ứng phí hổ trợ dư đủ, nhưng do gia đình kẹt quá liều chi xài vào khoản tiền đó, hôm nay đi tái khám không có tiền, tôi định đem chiếc áo cưới ra tiệm cầm thế chân, lấy chút tiền để cho ổng đi bệnh viện.
Vừa nói dì Tư vừa lấy chiếc áo dài nhung cũ được gấp gọn gàng từ chiếc giỏ đi chợ. Hạnh nhìn thấy chợt mủi lòng:
  1. Dì Tư ơi, cần bao nhiều thì đủ để đi bệnh viện
  2. Hôm nay chỉ đi tháo bột ra, cần chừng 50.000 đồng cô Hạnh à
Hạnh gấp chiếc áo và bỏ vào giỏ, dúi vào tay dì Tư tờ bạc 100.000 đồng, nói dì về nhà đưa tiền cho Chú Tư đi bệnh viện cho kịp kẻo trễ giờ. Dì Tư vui mừng rối rít:
  1. Cô cho tôi mượn tạm, cuối tuần thằng Út lãnh tiền, tôi sẽ gởi lại cô nhé!
Hạnh nhìn theo bóng người đàn bà kham khổ líu ríu bước chân đi trên ngõ nhỏ lòng ái ngại...

Từ sự quan tâm chia sẻ đó, dì Tư và Hạnh tình láng giềng đã thân thiết hơn, Hạnh qua nhà dì Tư chơi cách nhau chừng 200m, là khu đất trống, chủ đất trồng rau thơm.

Trước đó gia đình dì ở ngoài miền Trung làm nghề nuôi trồng thủy sản, sau cơn bão lúa đồng ngập trắng,nhà cửa bị sập, lâm vào cảnh nợ nần do vay ngân hàng nhà nước đầu tư vào mấy vuông tôm cũng tiêu tan, gia đình dì Tư đã chuyển vô thành phố Sài Gòn mưu sinh, căn nhà cấp 4 tuềnh toàng, được xây dựng đơn sơ, vách tường gạch chưa tô xi măng, nền nhà lót bằng những viên gạch đủ màu sắc, đồ dùng trong nhà chỉ duy nhất 1 chiếc giường sắt lớn, vài chiếc ghế đẩu và 1 chiếc bàn ăn, góc nhà cái TV, có 2 chiếc xe đạp, 1 chiếc Honda đời cũ ngoài ra không còn vật dụng gì khác.

Kinh tế gia đình dì Tư khá chật vật, số tiền chi tiêu hàng ngày trông vào thứ bảy những người đàn ông đi phụ hồ lãnh lương đem về trang trải cho đời sống. Cuối tuần, mỗi sáng chủ nhật thường dì Tư ra chợ mua vài món nhu yếu phẩm cho gia đình: Gạo, mắm xì dầu, đường muối ...và dành một khoản tiền nhỏ để đi chợ mua rau cá hàng ngày, thường những ngày đầu tuần bữa ăn gia đình tương đối khá đầy đủ không thịt, cá cũng có trứng, bữa ăn đạm bạc qua ngày, càng đến cuối tuần bữa ăn đơn giản hơn, vì số tiền cũng đã cạn dần ...

Dì Tư thường tâm sự số tiền lao động của mấy cha con phải chi tiêu nhiều việc vừa kinh tế gia đình vừa phải trả góp tiền nợ vay làm nhà, làm ra đồng nào tiêu xài hết đồng nấy, lỡ khi đau ốm lại thiếu hụt nợ nần thêm. Đời sống gia đình quá chật vật, luôn mong mình có cơ hội trúng số, nhưng lấy tiền dư đâu mà mua vé số và dì thường chơi số đề vài đồng, cứ buổi trưa Hạnh thấy đi ngang nhà có gọi với theo, dì Tư vờ như không nghe, có vài người trong xóm kể lại mỗi ngày dì Tư đều đi đánh số đề, được biết số tiền có trúng cũng chỉ vài chục ngàn đồng, theo suy nghĩ của dì là trúng đề may mắn trúng nhỏ cũng mua được vài ký gạo, dì Tư đã quên một điều mỗi ngày đều phải cống nạp cho con đề hết cả ký gạo rồi.

Dì Tư ghiền đánh số đề không ai có thể ngăn cản được, ngày nào gặp Hạnh dì cũng hỏi hôm qua cô hai có nằm mơ thấy chuyện gì không. Buổi sáng đi chợ nấu ăn cho cả nhà, còn chiều đến dì đi vào xóm đề. Hình dáng người đàn bà mỗi chiều lầm lũi đi vào 1 con ngõ đỏ đen, tuy chỉ vài ngàn nhưng dì tư đã xén bớt tiền chợ để mua cầu may trúng số đề.

Hạnh còn nhớ có lần thằng bé con ra vườn chơi bị con ong tò vẽ chích, cháu khóc rùm lên, dì vừa xoa dầu, rồi không quên hỏi thằng bé:
  1. "Con ơi con thấy con ong to hay bé"
Hạnh hiểu ra con ong lớn hay bé sẽ đánh đề con số mấy đó mà, những con số cứ luôn ám ảnh dì Tư, đến tội nghiệp. Một buổi chiều cuối năm, vừa ra tới đầu ngõ gặp con bé bán vé số năn nỉ bán tờ 2 tờ vé cuối củng, giá vé là 5.000 đồng 1 tờ, nhưng dì tư chỉ đủ tiền mua 1 tờ vé số, và ngày đó dì đã không còn tiền đánh số đề. Không thể ngờ dì Tư đã gặp may, tờ vé số đó trúng giải độc đắc...

Đời sống gia đình dì từ đây đã bước sang trang mới...có vài người quen chúc mừng cho gia đình, vợ chồng già và con trai hớn hở ra đại lý vé số lĩnh về một cọc tiền, dì Tư cứ ngỡ mình đang mơ. Ngày hôm sau phòng khách nhà dì được có thêm bộ bàn ghế salon và 1 cái tủ lớn, nhà bếp sắm thêm vài món đồ dùng mà từ lâu mọi người thích mà không có tiền mua sắm. Gia đình quây quần bàn bạc về số tiền lớn mà chưa bao giờ họ có được.

Trước hết, cô con dâu xem sổ nợ gia đình, gồm có những ai là ân nhân: nợ tiền chủ đất, tiền mua vật liệu xây dựng, tiền vay phải trả lời tư 2 năm nay, và nhiều món nợ khác cần phải trả dứt, rồi tính đến chuyện phương tiên đi lại cho các con, chồng dì Tư và 5 người con nhưng chỉ có 1 chiếc xe gắn máy và 2 chiếc xe đạp, cần có 2 chiếc xe nữa. Dì nghe nói nếu có điện thoại sẽ biết giờ giấc và liên lạc, nên mua cho mỗi người trong gia đình một chiếc điện thoại, dì chỉ nghe loáng thoáng và gọi là điện thoại "Lao động" thay vì di động. Điều quan trọng ưu tiên đối với bản thân, cần sắm một bộ áo cánh mới để đi Chùa tạ ơn trời Phật, được xun xue trong bộ bà ba mới dì vui như một đứa trẻ ngày tết khoe áo mới.

Vài ngày sau, dì qua nhà cô giáo Hạnh trả những số tiền mượn lặt vặt, Hạnh thì không nhớ, vì xem như đã chia sẻ những khi dì cần mua con cá hoặc bó rau, nhưng không hề nghĩ đó là cho dì mượn.

Dì Tư mang theo món quà tặng cho cô giáo một chiếc nhẫn mặt đá tím xinh xinh, xem như quà thơm thảo từ lộc trời cho.
  1. Cô Hạnh ơi hôm nay tôi không nấu cơm, phân phát mỗi người một chút tiền để mời bạn bè đi ăn tiệm, tôi mời cô đến quán ăn bữa nọ tôi và cô đi ngang ở ngã bảy đó
Hạnh chợt nhớ có lần rủ dì Tư vô bệnh viện thăm con dâu sanh, lúc về đi ngang một tiệm ăn của Tàu, mùi thức ăn bốc lên thơm phức, dì đứng hít hà thầm mơ:
  1. Khi mô trúng số tôi với cô vô đây mình sẽ ăn món nào ngon nhất, sao mà thèm quá chừng.
Hôm nay đã có điều kiện thực hiện ước mơ đó rồi, dì vui nói huyên thuyên không biết mệt:
  1. Trời cho tôi trúng số lớn tôi sẽ bỏ chơi số đề cô Hạnh à
  2. Bây giờ tôi cảm thấy nhẹ lòng lắm không cò lo nợ nần nữa, lúc nãy đi ngang hàng gạo tôi không còn che chiếc nón lụp xụp hết cả mặt rồi đi thật nhanh kẻo họ trông thấy đòi nợ như hôm nọ
  3. Từ nay tôi sẽ đi "thẻng" (thẳng giọng nói người Quảng) người lên và ngẩng mặt cho mọi người biết tôi đã sòng phẳng nợ nần không lường gạt ai.
  4. Hôm nay trời cho tôi là triệu phú, tôi nhờ cô Hạnh dẫn đi siêu thị "trô trô" nha.
À, thì ra dì Tư muốn nhắc đến siêu thị Metro mà có 1 lần dì đi theo tôi, lạ lẫm và thèm được mua những món hàng mình thích.

Dì nói chuyện líu lo không ngừng, nét mặt thật hân hoan. Hạnh đưa dì Tư đi Metro mua sắm những thực phẩm cần thiết cho gia đình.
Niềm hạnh phúc của dì Tư bộc lộ qua ánh mắt và cử chỉ, dì ôm chặt trong tay một lốc chai xì dầu vô cùng sung sướng, này là cả một thùng xà bông bột to đùng xài hàng năm mới hết, chẳng bù các con dì, phải ra tiêm mua từng gói bột giặt nhỏ xíu, đi ngang qua kệ hàng nào dì Tư cũng tròn con mắt như lạc vào cảnh thiên đướng:
  1. Chu choa cô Hạnh ơi cả đời tôi chưa bao giờ được vô những chỗ này, thứ chi cũng có chẳng thiếu thứ chi, nào gà được làm sạch sẽ cho vô bao, rau trái xanh mướt tươi ngon, quần áo treo bày bán thật nhiều nữa ...
Dì Tư trầm trồ tỏ vẻ thích thú được tận mắt nhìn ngắm những món hàng bày bán.
  1. Cô Hạnh biết không, sáng nay tôi loay hoay mãi mới mở được chìa khóa tủ, vì lần đầu tiên trong cuộc đời tôi, cầm chìa khóa tra vào cái tủ mới mua để lấy tiền đi siêu thị,tôi run lắm, gần hết một đời người chưa bao giờ tôi có vật gì quý báu hay có nhiều tiền để cất vào tủ khóa, thậm chí đến cái tủ cũng không sắm nổi, tôi run lên vì sung sướng khi mở tủ tiền trong đó có số tiền khá lớn đối với tôi.
Hạnh nghe dì tâm sự mà nghẹn ngào thương cảm cho một người phụ nữ nghèo chân quê mộc mạc, chưa một lần trong đời cảm nhận phút giây sung sướng mở tủ để lấy tiền riêng mình đã cất giữ. Cuối năm đó, gia đình dì Tư tất bật nhiều niềm vui, việc trọng đại là tổ chức đám cưới cho đứa con trai đầu, không hoành tráng, nhưng khá đầy đủ sính lễ và nghi thức thành hôn hân hoan ấm áp.

Mùa xuân năm ấy dì Tư hạnh phúc, gia đình đón một cái têt vui vẻ, đầy đủ bánh mứt, lòng ai cũng phấn khởi chưa từng có, khoản tiền may mắn trúng số đã thay đổi đời sống của gia đình, không còn nợ nần ai, sắm thêm đồ dùng trong gia đình, tổ chức sinh nhật cho cháu trai, các thành viên trong gia đình có điện thoại và phương tiên đi lại, kinh tế gia đình phần nào bớt chật vật về những khoản tiền lãi vay cứ chồng chất lũy tiến, trả mãi không dứt. Nhưng chỉ một thời gian, sinh hoạt gia đình trở lại bình thường, công việc làm của chồng và các con cũng chỉ đủ đắp đổi qua ngày,vẫn không dành dụm được đồng nào. Chừng vài tháng sau, nhận được tin bà mẹ chồng bệnh nặng ngoài miền Trung, dì Tư lại qua nhà Hạnh hỏi mượn tiền về quê thăm mẹ.

Người ta thường nói "Tiền vào nhà khó như gió vào nhà trống" thật đúng vậy, đời người có mấy ai được một lần trúng số độc đắc chứ, chuyện trúng số và niềm hạnh phúc của dì Tư khiến những ai biết chuyện đều xúc động. Nhưng từ sự thiếu thôn quá lớn, số tiền vừa chỉ đủ khắc phục những khó khăn tồn đọng bao lâu nay. Hạnh là người cận kề lối xóm chứng kiến dì Tư trúng số hơn 100 triệu, đối với người nghèo, may mắn của dì Tư là không tưởng, không phải ai cũng mong mà có được, từ đó dì Tư cũng bỏ chơi số đề, và tháo gỡ được nhiều khó khăn đời sống.

Thời nay, có người trúng hàng mấy chục tỷ đồng từ vé số Vietlotte, nhưng nhớ lại chuyện trúng số của mình, dì Tư vẫn cảm ơn trời đã cho mình đổi đời với tờ vé số kiến thiết 5.000 đồng vào năm xưa (Thời điểm đó trúng độc đắc là 125 triệu / 1 vé) và đem cho gia đình một mùa xuân hạnh phúc không bao giờ quên được.

Xin Được Đóng Góp Sự Thiết Kế Trang Web Này Để Tỏ Lòng Tri Ân Đến Cha Hiệu Trưởng & Quý Thầy Cô