Vu Lan Nhớ Mẹ

Thầy Trần Kim Hòa

Mẹ ơi ơn mẹ thâm sâu,
Vì con nên mẹ dãi dầu nắng mưa.
Tình mẹ nói mấy cho vừa,
Nhớ làm sao hết những trưa mẹ ngồi.
Con đau lòng mẹ bồi hồi,
Ruột gan quặn thắt đứng ngồi không yên.
Năm canh mẹ thức suốt liền,
Ầu...ơ... con ngủ cho yên mẹ mừng.
Bỗng nhiên mắt mẹ lệ rưng,
Mẹ ơi có biết con thương mẹ nhiều.

Ơn mẹ lồng lộng trời cao,
Sông sâu biển rộng làm sao sánh bằng.
Mẹ thường dậy bảo con rằng:
"Con ơi gắng học cho bằng người ta.
Lớn lên con nối nghiệp nhà,
Ích dân lợi nước mới ra con người.
Mai sau con bước vào đời,
Con nên ghi nhớ những lời mẹ khuyên".

Mẹ tôi đức hạnh dịu hiền,
Lời mẹ mát rượi bình yên cõi lòng.
Mẹ thường tựa cửa ngóng trông,
Những giờ tan học mẹ mong con về.
Đắng cay mẹ khổ trăm bề,
Thức khuya dậy sớm chẳng hề thở than.
Mẹ ơi ơn mẹ con mang,
Tình sâu nghĩa rộng chứa chan biển trời.

Xin Được Đóng Góp Sự Thiết Kế Trang Web Này Để Tỏ Lòng Tri Ân Đến Cha Hiệu Trưởng & Quý Thầy Cô