Văn Đức – Khung Trời Kỷ Niệm

Tác Giả: Nguyễn Thị Thu, Cựu Giáo Chức Văn Đức Niên Khóa 1977

Tôi sang Mỹ đã lâu từ năm 1986, nhưng phần vì bận chuyện gia đình, phần lo điều hành một cơ sở thương mại nhò và ngoài ra còn tham gia vào công tác thiện nguyện (dạy Việt Ngữ) vào mỗi chủ nhật, tôi hầu như không có thì giờ để nghĩ đến hay làm chuyện nào khác cho đến một hôm (cách đây 5 năm), tôi lại có dịp tham gia và góp tay (rất nhỏ nhoi) cùng một số Cựu Học SinhThầy Cô vào công việc tổ chức và thành lập Ban Đại Diện Lâm Thời cho Trường Văn Đức tại Hoa Kỳ. Truớc đó thỉnh thoảng nghe hội ái hữu trường này trường nọ tổ chức họp mặt tôi cũng tự nghĩ không biết có hoc sinh hay Thầy Cô nào của Văn Đức ở đây (California) hay không và ước ao có dịp găp lại hay điện thoại liên lạc với những người đồng nghiệp và học sinh cũ để hỏi thăm cho biết tình hình trường xưa và sức khỏe của mọi người như thế nào cho thoả tình mong nhớ.

Mộng ước của tôi không ngờ lại thành sự thật. Một ngày vào tháng 7 năm 2007, tôi nhận được một cú điện thoại của thầy Nguyễn Văn Thắng (thầy có số điện thoại của tôi do thầy Lung vì tôi và thầy Lung gặp nhau trong một buổi tiệc cưới trước đó và trao đổi số điện thoại với nhau) từ Santa Ana gọi tôi và mời tôi đến nhà Thầy vào chủ nhật tuần sau để gặp một vài học sinh cũ của Trường Văn Đức lúc trước tôi đã dạy. Tôi mừng vô hạn khi nghe tiếng nói quen thuộc của Thầy và Thầy cho biết Thầy đã liên lạc được với một vài học sinh cũ và họ sẽ đến gặp tôi. Thầy nhắc đến những tên như Ngô Long Hải, Đinh Trịnh Kiểm, Lê Thị Diễm Huyền v..v. Mặc dù tôi không chắc chắn là có nhớ mặt các em này không vì đã hơn 30 năm rồi Thầy trò không gặp nhau. Những kỷ niệm trong tôi về ngôi trường thân yêu, về các học sinh, về những vui buồn của cuộc đời dạy học ở Trường Văn Đức lại dồn dập trong lòng làm tôi nao nức và hồi tưởng lại quãng đời đã qua đang hiện ra như một cuốn phim quay chậm trong trí nhớ của tôi sau đây:

Kỷ Niệm Văn Đức 1976 – 1982. Không biết thời gian có chính xác hay không, nhưng tôi nhớ là tôi bất đầu nộp đơn ở Sở Giáo Dục khoảng tháng 10 năm 1976 xin đi dạy học, vì lúc đó tôi không thể tiếp tục đến học tại trường Đại Học Khoa Học nữa (sau 75 học trình thay đổi; sinh viên học thì ít mà học ca hát và chính trị thì nhiều; một số đồng môn đã bỏ trường ra đi v.v.). Khoảng 3 hay 4 tháng sau tôi được bổ nhiệm về Trường Văn Đức dạy Lý Hóa. Từ trước đến nay tôi chưa phải đi làm cho ai, mặc dù trong thời gian còn học ở Lê Văn Duyệt hay sau này ỏ Đại Học Khoa Học, ở nhà mỗi khi rảnh rỗi, tôi cũng có phụ bán thuốc tây cho tiệm thuốc của chị tôi. Ngày đầu tiên tôi đến trình diện với Thầy Hiệu Trưởng Trần Đức Hợp (được biết hiện nay Thầy là một doanh nhân ở Sàigòn) và được Thầy cho dạy lớp 7 và 8.

Ngày đầu tiên vào lớp 7 có khoảng 50 – 60 học sinh nam và nữ học chung, tôi rất hồi hộp vì chưa đi dạy bao giờ và đứng trước một đám đông. Tôi di chuyển trong lớp, lúc nào cũng biết chắc là có 50 cặp mắt đương nhìn và theo dõi mình. Tôi càng hồi hộp thêm nên trong những giờ học vài ngày đầu tôi thường đứng cả buổi, không dám ngồi xuống. Giờ chơi vì chưa quen với những Thầy Cô khác, nên tôi hay ngồi trong lớp học để tránh mặt những đồng nghiệp của mình. Tôi còn giữ lại một vài kỷ niệm về sự tinh nghịch của học trò mà tôi tin chắc có một vài đồng nghiệp (mới nhập môn như tôi) có thể cũng đã trải qua. Có lần tôi cho điểm thấp một em học sinh về bài làm lý hóa trong lớp thì ngày hôm sau tôi bị một học sinh (hay một nhóm?) nào đó, bôi kẹo cao su (chewing gum) vào ghế và khi vào lớp tôi vô ý ngồi xuống nên bi hư cả chiếc áo dài của mình. Kỷ niệm thứ hai là bánh xe gắn máy của tôi bì xì hơi vì cho điểm học sinh thấp. Không biết là câu ngạn ngữ "Nhất quỷ nhì ma, thứ ba học trò" có đúng không, tôi nghi việc bôi gum chắc phải là tác phẩm của một vài học sinh của một trong hai lớp Lý Hóa do tôi phụ trách.

Ngoài ra tôi còn nhớ có lần tôi khóc trong lớp vì hoc trò tôi không chịu nghe giảng mặc dù tôi có khuyên bảo nhưng các em vẫn nói chuyện. Dầu sao đi nữa, theo ý kiến của riêng tôi thì những kỷ niệm đó cũng nhẹ nhàng và còn mang tính chất "tinh nghịch" của tuổi học trò chứ không như bây giờ, theo tin tức báo chì trong nước đăng tải, đạo đức của con người trong xã hội Việt Nam nói chung và tại học đường trong phạm vi nhỏ hẹp hơn, đã xuống cấp đến mức bi thảm. Dạy đến năm 1982 thì tôi tìm cách vượt biên. Sau 3 lần thất bại (có lần tôi bị tù 11 tháng về tội vượt biên) tôi đến Mỹ năm 1986, lập gia đình, có con cái, mở một cơ sở thương mại nho nhỏ và cuộc sống ổn định từ đó.

Kỷ Niệm Văn Đức 2007 đến nay. Trở lại chuyện họp mặt lần đầu với ba hoc sinh Hải, Huyền và Kiểm. Sáng chủ nhật hôm đó ngày 14 tháng 10 năm 2007, tôi đến nhà Thầy Thắng (Thầy vẫn tráng kiện như xưa), thì tôi được Thầy giới thiệu hai học sinh cũ đã có mặt chờ tôi ở đó và một học sinh đến sau. Tôi nhận ra ngay là hai em Hải và Huyền mặc dù hai em đã không còn ở tuổi thanh niên nhưng trông chững chạc và nét mặt đã có nhiều thay đổi. Tôi nhớ Huyền nhiều hơn vì khi xưa em học giỏi (bây giờ cũng vẫn còn học giỏi) và lại là trưởng lớp nên tôi có nhiều dịp tiếp xúc với em. Còn Hải là một học sinh ngoan và chăm học, được Thầy Cô mến.

Khoảng nửa tiếng sau thì Kiểm đến mang theo đồ ăn cho buổi họp mặt. Kiểm cũng không khác xưa bao nhiêu, vẫn nhanh nhẹn hoạt bát (vì em cũng là một học sinh giỏi và cũng giữ vai trò trưởng lớp như Huyền). Bữa tiệc được điểm xuyến với những món ăn ngon do các học sinh mang lại và có nhiều món do hiền thê của Thầy Thắng khoản đãi. (Tôi thích nhất món gà rút xương thật ngon do chị Thắng làm). Trong bữa tiệc Thầy trò bàn đến chuyện họp mặt lần sau vì còn nhiều học sinh và Thầy Cô Văn Đức muốn hội ngộ.

Kỳ họp mặt lần 2 (26 tháng 7 năm 2009) ở nhà tôi (North Hollywood) có những học sinh cũ (trừ Kiểm) đã nêu trên và thêm hai học sinh mới là em Hoàng anh Tuấn và Cao Chu Định (cùng với con trai của Định).

Định ít nói, còn Tuấn thì vẫn liếng thoắng, thành thạo rất nhiều chuyện, và có biệt tài nói tiếu lâm làm cho người nghe phải cười. Trong bữa họp mặt này Tuấn cho biết là đã liên lạc được với nhiều học sinh không những ở khắp nơi trên nước Mỹ mà còn ở Việt Nam nữa và các học sinh này cùng Tuấn và Hải muốn thành lập một tổ chức để liên lạc và tương trợ lẫn nhau. Ngoài ra Tuấn và Hải cũng đã thành lập một web site để làm nhịp cầu giao liên với các đồng môn và Thầy Cô khắp nơi trên thế giới. Ý tưỏng thành lập Ban Đại Diện khởi đầu từ đó. Dĩ nhiên tôi và Thầy Thắng chia sẻ sự hiểu biết, kinh nghiệm về tổ chức với các em, đồng thời chúng tôi ủng hộ ý kiến đó và khuyến khích các em tiến hành việc thành lập.

VĂN ĐỨC HỘI NGỘ KỲ I – Ngày 5 & 6 tháng 9 năm 2009

Nếu các Thẩy Cô hay các em Học Sinh muốn biết đầy đủ thông tin về cuộc Văn Đức Hội Ngộ Kỳ I xin coi bài viết của Thầy Nguyễn Văn Mỹ tựa đề "Văn Đức Đó Đây" đăng trên trang Web của Trường Văn Đức, riêng tôi chì xin ghi thêm một vài kỷ niệm cá nhân trong dịp gặp mặt ngày hôm đó.

Thứ Bảy ngày 5 tháng 9 năm 2009 là ngày đánh dấu một sự thay đổi lớn và quan trọng đối với các cựu Giáo ChứcHọc Sinh Văn Đức. Tôi không nhớ hết các em Học Sinh đã có mặt ngày hôm đó nhưng tôi đã có duyên được gặp ba Thầy Cô. Tôi đã gặp Thầy Nguyễn Văn Thắng trước đó rồi và hôm nay gặp lại Thầy Hà Như Minh (tên Thầy bị một số học sinh rắn mắt đọc ngược lại là Hình Như Ma) cũng vẫn như xưa chỉ trừ đôi mắt bị kém rất nhiều và Cô Trần Thị Thanh Hiền. Học Sinh thì tôi may mắn được gặp các em: Nga, Tuấn, Hải, Huyền, Pháp, Tín, Hảo, Mạnh. Thanh Nga cũng vẫn xinh đẹp như thuở nào, Kim Hảo, Diễm Huyền, vẫn hiền hậu và dễ thương, nhưng chỉ có một học sinh làm tôi phải bối rối khi gặp lại là vì tôi không biết phải xưng hô như thế nào cho đúng với quy tắc.

Trước đó thì tôi được nghe các học sinh khác cho biết là trò Trần Đức Mạnh, học sinh lớp tôi ở Văn Đức bây giờ đã được ơn Chúa và trở thành một Linh Mục, cho nên ngày hôm sau (6 tháng 9) khi tôi gặp lại em thì chưa biết nên gọi em thế nào cho đúng, thì may mắn là em đã gỡ rối cho tôi, gọi tôi bằng Cô trước và xưng em. Chúng tôi giữ cách gọi đó cho đến bây giờ. Ngày trước tôi còn nhớ là Mạnh rât ngoan và hiền, bây giờ em đã trở thành một tu sĩ, nhưng điều mà tôi không ngờ là em cũng là một ca sĩ có tài vá hát hay nữa. Ngoài ra có một số học sinh mà tôi không được gặp ngày 5 và 6 tháng 7, vì đến trễ như các em có tên sau đây: Dương Anh Hùng, Nguyễn Hoàng, Bùi Kim Hảo, Trần Thị Mộng Hiền, Đinh Thái Lân, Trần Ngọc Khang, Cao Chu Định, Đinh Trịnh Kiểm v.v.

Một trong những kỷ niệm khó quên là chúng tôi được gặp mặt "viễn liên" một số đông Thầy Cô (Thầy Nguyễn Văn Lung, Cô Trần Thị Kim Tiêu, Cô Trần Thị Từng) và Học Sinh Văn Đức ở Việt Nam nhờ công lao kết nối web cam của Tuấn. Sau buổi gặp mặt đó tôi có viết thư cho HảiTuấn để cám ơn hai em và hiền thê của Tuấn về những khó nhọc này. Xin chia sẻ về những cảm nghĩ của tôi về công lao của hai em và sự biết ơn của tôi trong thư tôi gởi cho hai em như sau:

"Cám ơn Hải rất chu đáo và cẩn thận trong mọi viêc. Nếu không có sự giúp đỡ hết mình và mất nhiều thời gian của Hải, chắc chắn Tuấn sẽ bận bịu nhiều hơn để có thể hoàn thành mọi công việc cho buổi Văn Đức Hội Ngộ Kỳ I (ngày 5 tháng 9 năm 2009) được thành công mỹ mãn. Hoan hô các Học Sinh trong ban tổ chức và một bông hồng cho tất cả Thầy Cô & Học Sinh đã đến tham dự và đóng góp công sức cùng với những món ăn cho buổi hộì ngộ.

Xin đặc biệt được tuyên dương Tuấn/Thư (hiền thê của Tuấn) đã hy sinh rất nhiều (thời gian để tổ chức, nhà làm nơi họp mặt và chỗ tạm trú cho Hảo và Nga, đưa đón Thầy Minh v.v.). Việc bảo trợ, liên lạc và phối hợp với các Thầy Cô & Học Sinh ở Việt Nam để tổ chức buổi tiệc cũng là một sự khéo léo và nhịp nhàng (good timing) của Tuấn. Tuy nhiên, theo nhận xét chung của các tham dự viên, nối kết video trên mạng lưới Internet để cho tất cả Thầy Cô, Học Sinh có mặt hôm đó được nhìn thấy nhau, được nghe tiếng nói thân thương của nhau (nhất là Tín và Thu Nga!!!!!) sau hơn 30 năm xa cách thật là một thành công to lớn trên tất cả sự mong ước của mọi người. Huy chương vàng cho công lao trong buổi họp mặt chắc chắn phải dành cho Tuấn. Riêng hai em HảoNga, mặc dù ở nơi xa xôi (Colorado & Texas) hay Pháp ở San Jose, đã dành thời gian ngày nghỉ lễ bay sang và lái xe xuống để gặp lại các Thầy Cô & Học Sinh cũ cũng đáng được khen thưởng. Dï nhiên, chúng ta cũng không thể quên ơn các Học Sinh (nhất là Tuệ) và Thầy Cô (nhất là Thầy Lung) ở Việt Nam đã dành thời gian và góp sức cho buổi họp mặt nơi đó đưọc thành công".

Kết quả của buổi họp mặt đó là Ban Đại Diện Lâm Thời của Văn Đức đuợc thành lập với Hải là chủ tịch, Diễm Huyền là thủ quỹ, Tuấn giữ vai phó chủ tịch ngoại vụ, Pháp là phó chủ tịch nội vụ. Các Thầy Cô và Học Sinh có mặt mỗi người một it tiền, cùng nhau đóng góp lập một quỹ hoạt động/tương trợ (rất khiêm tốn) cho Văn Đức. Dư âm và thành quả của Đại Hội Văn Đức Kỳ I đã gây tiếng vang khắp nơi ở hải ngoại và Việt Nam. Số Cựu Học Sinh và Thầy Cô tham gia ngày một nhiều hơn.Và qua quỹ tương trợ, Ban Đại Diện Lâm Thời cũng đã gởi về quê nhà chút ít tiền để giúp đỡ một vài Học Sinh và nhân viên của trường Văn Đức. Nhịp cầu liên lạc giữa Học Sinh và Học Sinh, Học Sinh và Thầy Cô cũng tăng thêm. Tôi không có dữ kiện về số tăng trưởng đó, nhưng chính tôi đã đón nhận được kết quả của nó.

Một người học trò của tôi, em Phạm thị Lý ở Việt Nam đã liên lạc với tôi (qua kết quả của buổi kết nối web cam viễn liên) và hai Thầy Trò đã trao đổi (xem thơ dưới đây) những lời thăm hỏi thân tình và em Lý cũng báo cáo về sự giúp đỡ của quỹ tương trợ CHSVĐ cho hai người học sinh HùngThuận (nhân viên Văn Đức):
VĂN ĐỨC HỘI NGỘ KỲ II – Ngày 3 tháng 7 năm 2010

Từ giờ trở đi tôi xin phép được dùng từ "VĂN ĐỨC HỘI NGỘ KỲ …" do Ban Điều Hành đề ra để nói đến những cuộc họp mặt của tất cả Thầy Cô & Học Sinh Văn Đức mỗi năm một lần vào tháng 7. Còn tầt cả những cuộc họp mặt khác (của các khoá v.v) vào những ngày tháng khác, tôi xin dùng danh từ "họp mặt" để cho người đọc khỏi phải bối rối. Giữa Văn Đức Hội Ngộ Kỳ I (tháng 7 năm 2009) và II (tháng 7 năm 2010), còn có những cuộc họp mặt vào ngày 28 tháng 11 năm 2009 tại nhà của anh chị Nguyễn Hữu Tâm và Quan Thị Sâm và ngày 5 thảng 3 năm 2011 tại nhà của Vũ Thị Dung để thông qua Bản Điều Lệ Văn Đức và đổi danh xưng của Ban Điều Hành thành Chuyển Tiếp, chứ không còn Lâm Thời nữa. Ngoài ra còn có những cuộc họp mặt của các Niên Khóa 59 – 63, 60 – 64, 61 – 65, 62 – 66, 66 – 70, 72 – 75, 75 – 79, v.v.. Như trên đã nói, chi tiết về Văn Đức Hội Ngộ Kỳ II, Thầy Nguyễn Văn Mỹ đã cung cấp đầy đủ trong "Văn Đức Đó Đây", riêng tôi xin trình bày một vài chi tiết khác cũng liên quan đến Kỳ II.

Trong cuộc họp này tôi lại có cơ duyên được gặp lại một số Thầy Cô Văn Đức như Thầy Trần Kim Hòa, Thầy Nguyễn Đức Ninh, Thầy Nguyễn Văn Mỹ, Thầy Phạm Thanh Tùng và Cô Lê Minh Phú, một số Học Sinh Văn Đức cũ học lớp tôi trong đó có 4 em Phạm Thị Hưng, Đinh Thái Lân, Quan Văn Thống, Trương Thị Thu Thủy. Hưng rất tháo vát và đã chịu khó bay qua từ Texas. Tôi cũng có dịp gặp lại một Học Sinh Văn Đức, em Nguyễn Vi Túy (dù không học lớp tôi) nhưng đa số Thầy Cô và Học Sinh đều biết em vì đã từng phụ trách tờ bích báo cho Trường. Túy và hiền thê đã cất công từ Sydney, Úc Châu sang đây để dự cuộc "Hội Ngộ" Kỳ II. Theo nhận xét thô thiển của tôi, đa số cựu Học Sinh Văn Đức đều thành công (có một vài Học Sinh Văn Đức giữ những chức vụ lớn trong ngành truyền thông Hoa Kỳ hay những chức vụ chuyên môn lương cao) và ổn định nơi quê hương thứ hai này, nhưng trong số những Học Sinh thành công thì em Túy không những chịu khó, còn có chí theo đuổi và thành công được trong nghề báo mà em đam mê từ thời còn đi học.

Theo lời kể của một người bạn tôi có dịp sang Úc đi coi giải quần vợt thế giới Australia (Jan 2010) và nhân thể ghé thăm Vi Tuý, hiện là Chủ Nhiệm/Chủ Bút của tờ Văn Nghệ Tuần Báo tại khu Cabramatta (nơi có đông người Việt định cư nhất ở Úc, cách Sydney khoảng 30 phút xe điện), thì tờ báo VNTB rất thành công vì được lưu hành và có rất nhiều đôc giả trên tất cà các tiểu bang (tỉnh) của Úc Châu.

VĂN ĐỨC HỘI NGỘ KỲ III – Ngày 18 tháng 7 năm 2011

Được tổ chức tại nhà Dòng Brother St Patrick, Westminter với khoảng 70 người (Học Sinh & Thầy Cô) tham dự. Số người tham dự có thể đông hơn, nhưng không may là ngày hôm đó có khoảng vài mươi người Cựu Học Sinh phải đến chung vui đám cưới của con trai của vị Cựu Học Sinh. Ngoài những mục linh tinh, phần chính của cuộc Văn Đức Hội Ngộ Kỳ III là bầu lại Ban Điều Hành chính thức vì nhiệm kỳ của BĐH cũ đã mãn nhiệm (theo nội quy của Hội CHSVĐ). Ngoài bốn người cũ trong Ban Điều Hành là Ngô Long Hải, Vũ Quốc Hưng, Bùi Thanh Tâm, và Quan Thị Sâm được sự tín cẩn của đồng môn lưu nhiệm, BĐH nhiệm kỳ 2011 – 2013 có thêm hai thành viên mới là Hoàng thị Kim Oanh và Vũ Thị Dung. (xin đọc "Khí Thế Văn Đức" của Thầy Mỹ, Long Hải, và Thanh Tâm trong web site Văn Đức để biết chi tiết về HNVĐ Kỳ III). Ngoài những Học Sinh cũ, tôi lại có dịp được gặp thêm một số Học Sinh của Văn Đức, nhưng rất tiếc vì không có thì giờ nên tôi không thể hói thăm các Học Sinh này thành ra không biết tên, nhưng tôi biết họ là CHS vì nghe họ nói chuyện với nhau về đồng môn và Thầy Cô Văn Đức.

Buổi họp kết thúc với một bữa ăn thật ngon, no bụng và no mắt nữa. Tôi phải dùng chữ no mắt ở đây để diễn tả tài khéo léo của hiền thê của Thầy Nguyễn Văn Mỹ đã cất công sáng tạo ra những giỏ hoa thật đẹp và xinh để cho chúng tôi được thưởng lãm. Nhưng như vậy cũng chưa đủ để diễn tả nét thực dụng của những giỏ hoa này, quý vị ơi, vì sau khi ngắm xong, nếu quý vị nào đói bụng, có thể đem những bình bông này ra ăn được. Vì tât cả những nguyên liệu dùng làm giỏ hoa, từ cái hoa, cái lá, cái cành đều làm bằng trái cây hết.

Đã 5 năm nay, kể từ ngày 14 tháng 10, 2007 cho đến ngày hội ngộ lần đầu 5 tháng 9, 2009, tôi đã may mắn đuợc gặp gỡ một số Thầy Cô và Học Sinh Văn Đức, dù bận rộn với công việc mưu sinh, nhưng tôi cũng cố gắng tham dự những buổi họp mặt, những lần hội ngộ và cũng đã góp một phần nhỏ mọn với mọi người trong việc bàn thảo và xây dựng một nền tảng vững chắc cho ngôi nhà hay nói một cách khác, Ban Điều Hành CHSVĐ được hữu hiệu và kiên cố thêm. Tôi chỉ tiếc là vì ở xa và vì việc thương mại, nên không thể trực tiếp có mặt tại chỗ để tiếp tay với các Học Sinh và Thầy Cô để tổ chức, sửa soạn và dọn dẹp cho những bữa tiệc được hoàn hảo hơn. Tôi xin cám ơn các em CHS và Thầy Cô đã giúp cho tôi việc đó. Cũng xin ghi ơn các Học Sinh trong Ban Điều Hành đã hy sinh thời gian, đáng lẽ dành cho gia đình, để lo việc điều hành, tổ chức cho những buổi họp mặt và công việc cho Hội Cựu Học Sinh Văn Đức.

Riêng Hải, tôi xin khen ngợi em đã hy sinh rất nhiều, không những thời gian mà còn công sức để cho Hội Cựu Học Sinh Văn Đức được tiến triển. Tôi cũng không quên công khó của Thầy Nguyễn Văn Mỹ đã không những hướng dẫn mà còn chính mình đã trực tiếp điều hành và thi hành cho mọi công việc của BĐH/CHSVĐ, từ lớn đến nhỏ, được xuôi chèo mát mái.

Qua những lần tiếp xúc với một số đông CHSVĐ, tôi nhận thấy có nhiều em có thừa khả năng để tham gia vào công việc điều hành BĐH Hội Cựu Học Sinh Văn Đức, nhưng không có em nào tự nguyện làm công việc đó (quanh đi quẩn lại, cũng chi có Hải và 4, 5 em trong BĐH phải lo hết mọi việc). Thảng hoặc có một vài em tham gia lúc đầu, nhưng sau đó không biết vì lý do gì lại rút lui, không tham gia nữa. Mặc dù chúng ta đã định cư ở Hoa Kỳ đã 37 năm, nhưng có nhiều người trong chúng ta vẫn chưa quen với tinh thần làm việc công ích giúp đỡ cho tha nhân. Điều đó có thể dễ hiểu đối với thế hệ thứ nhất vì ngôn ngữ, vì kinh nghiệm sống khác biệt với Hoa Kỳ, người nhưng đối với thế hệ 1½ (tức là thế hệ người Việt đến Mỹ lúc còn trẻ 10 – 15 tuổi) thì đã được hưởng một nền giáo dục Hoa Kỳ (có thể bắt đầu từ tiểu hay trung học), mà tôi không hiểu tại sao các em CHS trong thế hệ đó, cũng rất dè dặt trong việc tham gia những công tác cộng đồng hay công ích.

Niềm hy vọng của tôi là đến kỳ Văn Đức Hội Ngộ IV vào tháng 7 năm nay 2012, chúng ta sẽ được thấy một số CHS cũ tái ngộ với chúng ta và một số Cựu Học Sinh và Cựu Thầy Cô mới đồng hành với chúng ta để cùng nhau, mỗi người một tay góp sức xây dựng cho ngôi nhà Cựu Học Sinh Văn Đức được lớn mạnh hơn.

Văn Đức Hội Ngộ Kỳ I

Văn Đức Hội Ngộ Kỳ II

Văn Đức Hội Ngộ Kỳ III

Họp Mặt Tân Niên ngày 29 tháng 1 năm 2012

Họp Mặt ngày 28 tháng 11 năm 2009

Họp Mặt ngày 5 tháng 3 năm 2010


From: Phạm Thị Lý
To: Nguyễn Thị Thu "kxpham@sbcglobal.net"
Subject: re: Cô kính mến !
Date: Friday, October 16, 2009, 6:12 AM

Cho em gửi lời chúc sức khỏe đến Cô và gia đình. Nghe Tuấn nói Cô rất quan tâm đến mọi người, điều này em đã biết khi Cô còn là giáo viên dạy học tụi em. Em và Tuệ đã thu xếp gửi tiền và lời thăm hỏi đến bạn Mạc Phi Hùng và anh Thuận.

Có đến thăm hỏi mới thấy Hùng và anh Thuận thật đáng thương. Hùng thì phải đi lại bằng nạn gỗ, khớp xương thì đau nhức suốt ngày, muốn mổ để thay khớp nhưng sức khỏe lại không cho phép, em vẫn liên lạc để động viên Hùng còn anh Thuận thì nằm liệt một chỗ, tính tình như con nít rất là dễ thương khi tụi em tiếp xúc. Hôm trước hình như Cô có gọi điện thọai về, anh Thuận có nhận ra Cô và nói Cô Thu dạy hóa, em nghe vợ anh Thuận nói như vậy. Em chọc và hỏi anh Thuận Thầy Hà Như Minh dạy môn gì? Thầy Lung dạy môn gì? Anh mau mắn trả lời: Thầy Hà Như Minh dạy môn anh văn, Thầy Lung dạy môn sinh vật. Vậy thì trong ký ức của anh luôn nhớ đến những người Thầy, người Cô đáng kính của Trường Văn Đức. Em xin thay mặt bạn Mạc Phi Hùng, anh Thuận gửi đến quý Thầy Cô và các Bạn Cựu Học Sinh Văn Đức về món quà nhỏ em chuyển cho Hùng và anh Thuận.

Dưới phương trời nào, em cũng chúc cho Cô luôn bình an và vui vẻ.

Học sinh của Cô - Phạm Thị Lý

Thư trả lời

Lý thân mến.

Nhận được thư em đã lâu, nay Cô mới có dịp để trả lời cho em. Cho Cô xin lỗi, vì Cô quá bận rội với công viêc, lớp phải lo cho gia đình (Cô có 2 cháu, 1 đang học đại học, 1 mới lên đại học năm nay, và má Cô năm nay cũng trên 90 rồi), lớp phải lo cho công việc mưu sinh 6 ngày 1 tuần (Cô phải trông coi một tiệm nail nhỏ trong vùng Los Angeles), ngoài ra Cô còn tình nguyện dạy tiếng Việt cho một trung tâm Việt Ngữ vào ngày chủ nhật. Thành ra Cô bận việc 7 ngày 1 tuần, nhiều khi quá mệt mỏi, nhưng thôi cũng cố gắng, đến đâu hay đến đó.

Cô cám ơn em và Tuệ đã đến thăm Thuận và Hùng. Cô có nói chuyện với gia đình của Thuận. Tình cảnh của Thuận rất đáng thương và không may mắn vì còn quá trẻ. Nhưng số trời định vậy, mình đành chịu, chứ biết làm sao. Nhân ngày họp mặt Văn Đức vừa qua 5 tháng 9, (có khoảng 50 người tham dự) Cô có nghe nói đến tên em. Cô chỉ nhớ mài mại, nhưng khi được nhìn thấy em và Tuệ qua mạng nối vô tuyến viễn liên (Webcam), Cô mới nhận ra em. Nếu Thầy Lung không giới thiệu và nói tên em, thì Cô không thể nào ngờ đó là Lý, người học trò bé nhỏ và dễ thương ngày nào của Cô dưới mái trường Văn Đức. Sau khi em rời trường, thì em làm gì. Lập gia đình chưa? Con cái ra sao? Cho Cô biết tin với. Cho Cô gởi lời hỏi thăm đến những Thầy Cô và Học Sinh cũ. Cô nghe nói và nhìn thấy rất đông người ngày hôm đó. Ước gì Cô có mặt để cùng chung vui và hồi tưởng những kỷ niệm cũ cùng với các em.

Cô cũng muốn về Việt Nam chơi sau bao nhiêu năm xa cách (Cô đi năm 1986), nhưng chưa tìm được người để trông nom công việc điều hành tiêm. Khi nào Cô về, Cô sẽ báo cho em biết để Cô đươc gặp lại em và các Thầy Cô, Học Sinh cũ. Hẹn găp.

Cô Thu

TB: Cô gởi cho em một vài tấm hình chụp ngày họp mặt ngày 5 tháng 9 năm 2009. Nếu nhận được, cho Cô biết tin.

Xin Được Đóng Góp Sự Thiết Kế Trang Web Này Để Tỏ Lòng Tri Ân Đến Cha Hiệu Trưởng & Quý Thầy Cô