Trúng Số

Tác Giả: Trần Kính Lãm, CHS Văn Đức Niên Khóa 1966 – 1970

Nghĩ cũng kỳ cục khi tự dưng lại rước vạ vào thân thế này! Nhưng ông thấy cũng vui vui khi thế vai người khác trong cuộc hành trình kiếm cơm với đôi dép mòn đến tận gót chân!

Phải thế thôi, chứ đi dép đẹp thì chắc là bán vé số khó lắm! Thậm chí, quần áo miễn đừng hôi hám, chứ ranh rách một chút thì hành nghề coi bộ cũng dễ dàng hơn. Thế là ông khoác vào người bộ bà ba chỉ chuyên để làm việc nhà, vì lâu nay ông có còn đi làm đâu sau khi vợ ông mất. Tài sản làm được suốt bao năm làm nghề thầu khoán thừa sức cho hai cha con ông sống thoải mái.

Vậy là ông lên đường! Ông cũng giả bộ quay cái nón xèo xẹo một tí cho có vẻ bụi đời. Mãi ông mới đi được cái điệu cà rề, cà rề để còn mời mọc:
  • Mua tui một tấm đi chị, sáng giờ ế quá!
Ông suýt phì cười vì câu nói dối chỉ đáng mấy ngàn bạc lẻ ấy. Nhưng rồi ông vẫn cố đóng vai một người nghèo đi bán vé số để xem cái...thế sự ra sao. Có lúc ông bị mấy gã thanh niên đáng tuổi con, nạt:
  • Đi chỗ khác đi ông già! Mời hoài!
Giá mà ông có thể đập vỡ mõm cái thằng xấc xược ấy nhỉ? Nhưng ông đành nín thinh khi nghiệm ra rằng, nhiều người phải hạ mình xuống sâu lắm để lượm được từng đồng cắc như thế này. Còn ông, ông đâu đến nỗi phải như thế...

Thật ra, chỉ do một phút bốc đồng mà ông muốn trải nghiệm cái cà chớn của cuộc đời mà thôi. Hôm ấy, khi vừa mở cổng, ông đã thấy một ông già héo úa nằm bệt trên lối đi, tay còn khư khư mớ vé số.
  • Ông bị sao vậy?
  • Chắc là tôi trúng gió ông à...
Ông giải quyết thật nhanh. Nhà chỉ có hai cha con nên khó mà chăm sóc cho ông ấy được. Ông vội vàng gọi taxi:
  • Này, chú chở ông này vào bệnh viện nhé, tôi trả gấp đôi tiền cuốc xe đây. Rồi chú đưa ông vào phòng khám dùm...
Rồi ông quay qua ông nọ:
  • Tôi mua hết đống vé số này, và gửi ông thêm chút đỉnh để khám bệnh. Xong việc, ông cứ gọi xe mà về, tiền chắc là không thiếu đâu...
Tự nhiên, ông nảy ra cái ý định thử đi bán vé số ... xem sao!

Dĩ nhiên, ông phải đổi đôi dép của mình để lấy đôi dép cùn của ông nọ, riêng cái áo, ông cố tình cài lệch cả cúc cho ra vẻ luộm thuộm, nghèo nàn!

Đi rạc cả chân, rồi tập vé số cũng chỉ còn một tấm. Ông bã cả người, ngồi xuống vệ đường ngơi nghỉ trước khi trở về vì trời đã chang chang nắng. Có ai đó cất tiếng:
  • Bác có mệt không?
Mãi, ông mới hiểu câu hỏi ấy là dành cho mình:
  • Ư! Cũng hơi mệt thôi cô à!
  • Bác ăn xôi nhé!
Vừa nói, cô gái vừa lôi trong cặp ra gói xôi đã nguội, phân trần:
  • Thật ra, cháu định đưa gói xôi này cho ông cụ kia, thỉnh thoảng cháu vẫn gặp ông ấy, nhưng hôm nay chẳng thấy ông ấy đâu...
Suýt nữa thì ông đã khai sự thật ra rồi. Cũng vì thế mà ông bốc xôi ăn ngon lành:
  • Còn một tấm, cô mua nốt nhé!
  • Cháu chẳng mua vé số đâu, vì người nghèo khó trúng lắm...
  • Cô mà nghèo à?
  • Ba má cháu làm ruộng thì giàu với ai...
  • Thì cứ mua đi, biết đâu... đổi đời!
Nghĩ sao, cô móc bóp, rút tờ bạc:
  • Vâng, để cháu mua giúp ông vậy...
Họ trao cho nhau thứ cần trao đổi, rồi cô mỉn cười:
  • Vậy là cháu mua rồi nhé, nhưng cháu biếu bác tờ vé số luôn nè...
Cuối cùng, thì ông phải "ôm" tờ vé số ấy. Ông không bán nó đi chỉ vì dù sao nó cũng là một trải nghiệm hay hay... Cuối cùng, thằng Tuấn cũng tìm được cô giáo dạy kèm. Nó học vốn cũng khá, nên kèm cho nó tuy không mất nhiều công sức giảng giải, nhưng bù lại, phải tìm cho ra những bài toán khó để nó phải căng đầu ra mới tìm được đáp số. Thế là Nguyên, một nữ sinh viên trường y có thêm một đứa học trò giỏi. Điều này làm cô có thể tự lo lấy thân mình, khi ba má cô đã chết trong một tai nạn trước đó ít năm...

Bố mẹ cô chỉ có mình cô, nên tuy chân lấm tay bùn với ruộng đồng khô khan, nhưng vẫn cố lo cho cô lên thành phố ăn học. Họ yên trí rằng, rồi ra, Nguyên sẽ thành người có ích trong một xã hội còn nghèo đói mà vẫn nhũng nhiễu, tham lam. Trong một chuyến lên thăm con, họ đã chẳng kịp gặp con mình trước khi xuôi tay nhắm mắt dưới gầm xe tải...

Tang ma bố mẹ xong, Nguyên trở lại thị thành, nơi cô đã quen thuộc từ ngày bắt đầu vào lớp 10. Nay cô đang học năm thứ hai với biết bao lo toan cho cuộc sống đơn độc và đầy lo lắng. Nhưng chẳng sao, vì bố mẹ cô chẳng phù hộ cho cô là gì! Năm ngoái cô chẳng đã từng giúp mấy đứa vào giảng đường sao? Vì thế, việc dạy thêm của cô xem ra lại là con đường thênh thang cho cô biến ước mơ làm bác sĩ thành hiện thực.

Năm nay cũng thế, Tuấn là đứa thứ tư cô nhận dạy kèm. Nó học cô theo lời giới thiệu của bạn nó, thằng Toại, là đứa được cô dạy không lấy tiền công vì gia đình nó quá nghèo...

Vừa rời cái ổ chuột của Toại, cô ghé ngay đây để kèm môn toán cho Tuấn. Cô mệt muốn lả người, nhưng cái mệt mỏi ấy không sao khỏa lấp được ước muốn Tuần rồi cũng sẽ như mình, bước chân vào giảng đường thênh thang những mơ cùng ước...

Thằng Tuấn hết sức hào hứng với cái đề của cô cho. Thỉnh thoảng nó chiêu một ngụm nước với nụ cười thú vị. Có lẽ, như mọi khi, nó đang khám phá ra có ít nhất là 2 cách giải bài toán hóc búa ấy.

Nguyên thì ngắm nghía cái kệ sách mà cô thấy lần thứ nhì, vì hôm nay mới là lần thứ hai cô dạy kèm cho Tuấn trong căn nhà rộng lớn này. Căn nhà như còn thênh thang hơn khi Tuấn kể mẹ nó vì bạo bệnh mà qua đời, dưới mái ấm này chỉ còn cha con nó, với nỗi nhớ người đã khuất vẫn nghi ngút như làn hương hàng ngày bố nó thắp trước di ảnh người quá cố.

Bỗng cô chú ý đến cái gáy sách lờm xờm thòi ra trên chồng sách đủ loại. Tò mò, cô rút ra xem rồi tròn mắt ngạc nhiên. Ô! Chẳng phải đó chính là quyển sổ của cô sao? Chẳng phải những giòng chữ kia không phải là tự tay cô viết sao? Cô chỉ mang máng nhớ đã mất nó mấy năm rồi...

Lúc này thì ông Thăng, bố Tuấn cũng vừa về đến:
  • Thế nào, cô giáo?
  • Dạ, Tuấn học tốt lắm ạ...
Thấy cô cầm quyển sổ, ông hơi ngạc nhiên. Trong ông bỗng có cái gì rất thú vị đang diễn ra:
  • Cháu có thấy quyển sổ... quen không?
  • Dạ, hình như là của cháu thì phải bác ạ!
  • Sao cháu biết?
  • Vì đây này, ngay phía trên mặt trong của bìa trước, cháu đã ghi tên cháu...
Rồi cô rút cái bọc plastic ra, tên cô vẫn còn nguyên màu mực!

Tối hôm ấy, ông Thăng dắt hai chị em đi ăn cơm. Ông dành cả buổi tối hôm nay để gợi nhớ một ngày cũng đã lâu.

Hm, cái hôm bán vé số ấy thật là nhiều cớ sự! Vì ngoài chuyện được ăn gói xôi ngon chưa từng thấy, ông lại còn được uống trà đá lề đường, thứ mà có bao giờ ông động tới! Thậm chí, cô gái "bao" ông ly trà đá ấy đã ra về mà ông còn ngồi trên phiến đá vệ đường nhâm nhi cái mát rượi từ những viên đá chắc gì đã là đá"sạch" như người ta đồn thổi.

Khi ông cạn hết thứ nước tử tế ấy, cũng là lúc ông phát giác ra quyển sổ con con trên chiếc bàn đã cong lên vì nắng. Thế là ông mang về nhà, rồi ông thú vị với những giòng chữ lằng ngoằng trong ấy. Có khi chúng là một bài văn nho nhỏ nói về cha mẹ của một cô bé nhà nghèo, với những mủi lòng nhớ ơn vô hạn, khi lại là bài thơ dở dang thương cho kiếp tha hương của ai đó, có thể là của ông già bán vé số mà cô hay để dành cho phần ăn sáng.

Dĩ nhiên, trong quyển sổ ấy chẳng có lấy một chữ dành cho ông, nhưng ông thấy rõ ràng, tất cả đều có liên quan tới ông, vì chẳng phải cô bé ấy đã dành cho ông cái tình người cao cả sao? Chẳng phải gói xôi ấy, ly trà đá ấy, tấm vé số thừa ấy, và cả quyển sổ đơn sơ ấy đã khẳng quyết rằng cô chính là tâm điểm của mọi sự sao?

Thế nên, dù tấm vé ấy, như thường lệ có chút gì đặc biệt thì hệ quả nó cũng khác thường là dĩ nhiên nó phải trúng, dù chỉ trúng lô an ủi chẳng đáng là bao, thì nó vẫn thuộc về kẻ đã từng mua của ông, và phần nào, nó cũng thuộc về ông, vì ông đã đem nó về nhà mình nhiều năm về trước...

Ông kể cho thầy trò cô sinh viên Nguyên nghe với cái giọng nhát gừng, vì chính ông cũng đầy nước mắt, nói gì đến Nguyên, đứa con côi cút mà ông thấy mình phải có bổn phận bao bọc nó, vì nó làm gì còn mẹ cha, làm gì còn mái nhà...

Câu chuyện xúc động ấy còn tràn trề nước mắt hơn, khi cô bé Nguyên gào lên:
  • Bố, bố...
Quả vậy, hôm nay cô đã có một người bố tuyệt vời khác, chỉ vì gói xôi cô cho đi nhiều năm về trước. Cô đã "trúng số" độc đắc dù chiếc vé số tử tế kia chỉ trùng mỗi hai con cuối cùng trong dãy số 6 con...

Xin Được Đóng Góp Sự Thiết Kế Trang Web Này Để Tỏ Lòng Tri Ân Đến Cha Hiệu Trưởng & Quý Thầy Cô