Tìm Nhau Trong Kỷ Niệm

Tác Giả: Hoàng Anh Tuấn, CHS Văn Đức Niên Khóa 1975 – 1979

Một tuần thấm thoát trôi nhanh tựa thoi đưa. Lòng tôi còn nặng trĩu đầy ắp những kỷ niệm của Hội Ngộ kỳ VI – 2015

Khi nói đến kỷ niệm là chúng ta nhắc lại quá khứ trong dĩ vãng, vui có, buồn có, hạnh phúc có và đau thương cũng có... trong lúc đang loay hoay lo soạn thảo chương trình với MC Kim Trang, tôi thoáng nghe nghe nhiều tiếng cười hồn nhiên của các bạn cùng trường khi gặp nhau trong ngày hội ngộ năm nay. Có một số bạn gặp lại nhau sau một thời gian dài trên dưới 30 năm xa cách, ôi thôi những tràng cười nói thả cửa, cười chảy nước mắt qua những câu chuyện kể của ai đó trong nhóm nhắc lại khi còn là học sinh, có chị tôi thấy cười muốn "té đái" luôn, lòng tôi rộn rã, vui lây như muốn hòa mình vào những tiếng cười với mọi người, tôi không còn "run" như đã nhận nhiệm vụ điều hợp chương trình.

Đúng như chủ đề: "Tim Nhau Trong Kỷ Niệm" tôi gặp một số anh chị, bạn bè, người thì nhớ ra ngay, nhưng cũng có người phải nhắc lại một vài kỷ niệm ngày xưa thì tôi mới nhận ra v..v... Đúng là kỷ niệm, chỉ có kỷ niệm là mãi mãi tồn tại trong ký ức của chúng ta, cho dù kỷ niệm đó đẹp hay xấu xa đến dường nào mình cũng không thể đánh mất hay xóa bỏ, cũng như một vài cựu học sinh chỉ học tại trường Văn Đức vỏn vẹn có một tháng, hay có những bạn ngày xưa học cùng khối không chơi với nhau (đã quên mặt) gặp nhau nhắc lại vài kỷ niệm nhỏ hồi đó thôi là chúng tôi đã trở nên thân mật như đang ngồi cạnh nhau trong lớp học. Một số Thầy Cô không nhớ học trò mình nhưng nhờ vài kỷ niệm phá phách của tuổi học trò thì lại nghe tiếng trầm trồ "Ủa em đó hả", "Trời ơi, sao em khác quá, Thầy Cô nhận không ra"... Ôi! nói đến kỷ niệm nghe chẳng đáng giá đồng xu cắc bạc nào, thế mà nó lại là những báu vật vô giá, tri kỷ, chung tình, không đòi hỏi bạn phải nâng niu, gìn giữ cẩn thận. Khi ta vui, khi ta buồn, hạnh phúc hay thậm chí khi ta cô đơn Kỷ Niệm vẫn luôn bên cạnh, sát cánh chia sẻ với mình, nhưng có đôi khi nhìn về kỷ niệm ta cũng không tránh khỏi những u sầu, kỷ niệm là thế đó, vô hình nhưng lại hiện hữu trong bất cứ lúc nào ta muốn.

Này nhé một tuần đã trôi qua, tai tôi còn văng vẳng tiếng hát của chị Hưng (Cao) đến từ tiểu bang Texas xa ngàn dặm qua bài hát thật dễ thương Cô Bé Ngày Xưa.. "Hôm nay về thăm trường... Thưa với Thầy, con sẽ ở nhà (trường) đến suốt đời.." giọng hát ngọt ngào "lễ phép" thật dễ thương như một lời chào kính nhớ tạm biệt đến Thầy Cô, còn nữa cô bé học trò Lan Anh dễ thương của cô Thu đã nhắc lại cho chúng ta bao nhiêu kỷ niệm của tuổi học trò thật đáng yêu qua bài Ngày Xưa Hoàng Thị... "Em tan trường về, anh theo Ngọ về...mai vào lớp học em còn ngẩn ngơ..." cùng song ca với bạn láng giềng là học sinh trường Nguyễn Du. Ừ nhỉ! ngày xưa tuổi học trò biết bao mơ mộng, thơ ngây mà ta để quên trong dĩ vãng và chỉ có Tìm Nhau Trong Kỷ Niệm mới tìm lại được những gì đã đánh mất trong tuổi học trò. Thế đấy, kỷ niệm vẫn là kỷ niệm có khi ta có quyền đặt chúng trong trạng thái buồn hay vui nó đều ngoan ngoãn nghe theo. Tôi cũng buồn cho kỷ niệm vì cũng có một số bạn và Thầy Cô đã không thể có mặt để Tìm Nhau Trong Kỷ Niệm, và kỷ niệm cũng phảng phất mang một chút nỗi buồn và mỗi lần Hội Ngộ là tôi có thêm ít kỷ niệm hành trang trong cuộc đời.

Trời tháng bảy năm nay thật tuyệt vời, không nắng khô, gay gắt như những lần họp mặt trước, thoang thoảng những cơn gió ấm quyện vào từng Thầy Cô và Cựu Học Sinh Văn Đức thời gian trở lại ngôi trường đã mất tên để tưởng nhớ Cha Cố Hiệu Trưởng, Cha Cố Giám Thị, thăm lại Thầy Cô cũ, Bạn xưa...

Cám ơn chị Trưởng, Cô Thu và Thầy Cô đầy nhiệt tình mang lại Tìm Nhau Trong Kỷ Niệm, cám ơn các anh chị, các bạn đồng trường đã không quản ngại đường xá xa xôi đến Tìm Nhau Trong Kỷ Niệm.

Ước chi trong mỗi chúng ta luôn giữ mãi những Kỷ Niệm tuổi học trò để cùng nhau xây dựng Mái Trường Xưa, cùng nhau trồng lại những Nỗi Buồn Hoa Phượng.

Hè Cali 7–2015

Xin Được Đóng Góp Sự Thiết Kế Trang Web Này Để Tỏ Lòng Tri Ân Đến Cha Hiệu Trưởng & Quý Thầy Cô