Trời Tím

Tác Giả: Trần Kính Lãm, Cựu Học Sinh Văn Đức Niên Khóa 1966 – 1970

Tin Bố Hiệu mất lan đi như một cơn bão! Bạn bè hỏi nhau, Biết gì chưa? Rồi, Cha Hiệu mất chứ gì!


Cờ tím rợp trời Lộc Hưng. Màu tím ấy nhắc nhớ về vị Linh Mục hiền lành và đơn giản...

Ấy là những phẩm chất mà chiều thứ tư 20/05, các đại diện của CHS Văn Đức, nói về Thầy của mình, khi bàn bạc nhau về việc tổ chức Thánh Lễ và viếng Ngài khi Linh Cữu Ngài còn nằm trước bàn thờ trong ngôi giáo đường Lộc Hưng đầy kỷ niệm. Mọi người đều lo ra, thậm chí tranh nhau phát biểu ý kiến, có lúc cứ như là cãi nhau bởi những con người đầy nhiệt tâm và đầy lòng yêu mến với Cha Phê rô quá cố. Ai cũng lo sợ buổi lễ không diễn đạt hết tâm tình con thảo đối với vị Cha Chung. Mọi người giục giã nhau lo phần việc của mình để 9 giờ sáng hôm nay, thứ sáu 22/05, mọi sự phải chu đáo. Thậm chí còn trao cho mình chuẩn bị các bài hát trong Thánh Lễ, vì sợ không có ca đoàn.

Có lẽ các nhóm CHS Văn Đức khác cũng làm như nhóm mình, là gọi điện thoại rủ rê, nhắc nhở nhau dự lễ cho xứng đáng là con cái Cha Phêrô. Rồi khi gặp nhau, vẫn có người trách cứ, sao mày không gọi cho tao, may mà nhà tao gần nhà thờ nên mới biết đấy chứ...

Mà hóa ra, mọi điều lo lắng của mọi người đều quá thừa thãi, khi Giáo Xứ Lộc Hưng đã tổ chức Tang Lễ cho Bố Hiệu thật chu đáo: Từ chỗ gửi xe, đến những chiếc rạp đẹp đẽ đón khách đến, luôn có giáo dân đeo khăn tang trắng toát ân cần hướng dẫn. Rợp màu tím của cờ tang! Rợp màu trắng trên từng mái tóc già trẻ! Rợp màu xanh của những vòng hoa tang! Rợp...nụ cười của khách đến viếng từ khắp nơi! Cười vì được hiệp thông với nhau mà cầu nguyện cho Bố.

Thánh lễ liên tục! Các Giáo Xứ lân cận nối tiếp nhau đến viếng Ngài! Những ly nước đơn sơ luôn được trao tận tay từng người đến viếng, làm tình huynh đệ như muốn trào ra từ buồng tim mỗi người.


Có tiếng í ới chào hỏi nhau từ các bạn bè năm xưa. Tiếng Cha Hùng, Dòng Chúa Cứu Thế:
  • Chào Thầy! Thầy khỏe không?
  • Ô! Chào Cha
Vậy là Thầy-Trò họ, Cha-Con họ đều từng ở dưới mái hiên Văn Đức ngày nào. Thầy giờ tóc đã ngả màu với thời gian, và trò giờ là Linh Mục với bao trọng trách trên vai. Nhưng cái "Tiên Học Lễ" đã ngấm vào bao thế hệ, đến nỗi gọi-xưng thế nào cũng là đẹp đẽ vô cùng...


Có cả Người Thầy của lớp mình đến dự lễ, tuy Cô không cùng tôn giáo, nhưng cô nhắn nhủ:
  • May mà em báo cho cô biết, không thì cô...chửi em chết!
Và cô đến cứ như người trò nhỏ của Bố! Cô vừa bước chân vào nhà thờ, tay vừa quấn khăn tang trên đầu! Chỉ bấy nhiêu thôi, cũng nói lên được hai chữ "VĂN ĐỨC"!

Cha Thomas Trần Văn Hội là Chủ Tế. Quanh bàn thờ là 5 Linh Mục Cựu Học Sinh khác của trường, cùng rất nhiều vành tang trắng trên những mái đầu Văn Đức ngày xưa.

Không ngờ, Giáo Xứ đã có sẵn ca đoàn để phục vụ cho Thánh Lễ này.

"Lạy Chúa, bao ngày tháng con hằng mơ ước...Tìm về bên Chúa: nguồn vui suối an hòa"

Anh Đỗ Công Minh cũng cố hát lên lời 2 của bài hát, như muốn dâng riêng tâm tình của anh lên Chúa trong ngày đặc biệt này.

Bài Đáp Ca của nhạc sỹ Mỹ Sơn đã có từ ngày xửa ngày xưa nào rồi, hôm nay hay đến độ, mình phải mò lên lầu hát, xin với ca trưởng ca đoàn Giáo Xứ, cho mình ngân nga những câu riêng...Vì mình cũng muốn có cái gì đó thật riêng mà gửi đến vị Linh Mục hiền lành.

Mình cũng...già già rồi, chẳng ham hố gì, nhưng hôm nay mà không hát cho Ngài nghe, thì còn dịp nào đâu mà hát...

Thánh lễ trang trọng vừa qua, cũng là lúc mọi người tưởng nhớ đến Bố Hiệu. Giọng anh Minh xúc động thấy rõ khi nhắc đến những tháng ngày trần gian của Bố.

Ai đó thổi bài "Bên Sông Ba By Lon" của cố LM Nhạc Sư Tiến Dũng...Lòng mình như da diết hơn trước tấm di ảnh của Ngài.

Nghe nói, chiều nay LM cùng lớp với bọn mình, Giuse Nguyễn Đức Trung, sẽ mãi từ Lạc Lâm (gần Đà Lạt) về dâng lễ. Thèm gặp "anh ấy" quá, nhưng phải viết những dòng này, cùng những tấm hình non tay của mình cho trang Văn Đức...Chỉ sợ, những cảm xúc sẽ qua đi, khiến lời văn thành kệch cỡm. Và sợ rằng, nếu không làm trước những việc cần làm khác, Bố Hiệu sẽ không được...vui chăng!

Bố ạ!

Làm sao Bố không vui được, khi Bố đang khăn gói về với Cha Trên Trời. Tụi con còn lẩn thẩn ở đây, để dần dần, Thần Chết tỉa bớt đi những người bạn đã lâu năm từng gắn bó, từng...cãi cọ!

Vậy, thế nào Bố cũng bỏ qua cho tụi con về những thiếu sót rất thô thiển Bố nhé! Bố đau, tụi con viếng Bố, là viếng thế thôi...Rồi quên đi ngay! Cứ như Bố là đóa hoa nylon mãi chẳng héo tàn...

Để hôm nay, bố ra đi mà lòng lại ăn năn thừa thãi...

Thôi, Bố đi nhé, rồi hãy dọn chỗ cho chúng con, những người con biết Bố đã từng nửa thế kỷ rồi, Bố ạ...

Xin Được Đóng Góp Sự Thiết Kế Trang Web Này Để Tỏ Lòng Tri Ân Đến Cha Hiệu Trưởng & Quý Thầy Cô