Tình Văn Đức

Tác Giả: Trần Kính Lãm, CHS Văn Đức Niên Khóa 1966 – 1970

Chẳng quen mà lại thân tình.
Hai từ "VĂN ĐỨC" làm mình gần nhau!
Gần: dù xa tận đẩu đâu…
Phone, mail nối tiếp nhịp cầu giao duyên.

Cũng có lúc cà phê vì nỗi…ghiền tâm sự.
Chuyện gia đình, chuyện trăm thứ bể dâu.
Những câu chuyện chẳng cuối, đầu.
Nhưng vui nhất vẫn chuyện ngày nào tuổi xanh!

Ngày tháng ấy âm thầm đi mất.
Có ngờ đâu thanh thoát quay về:
Mỗi khi ngang mái trường xưa;
Mỗi khi chợt thấy ảnh mờ năm nao;

Mỗi khi nghe lao xao đâu đó
bạn xa về, òa vỡ niềm vui.
Nhắc bao chuyện, chợt ngậm ngùi
về ai đó đã thật rồi …thiên thu!

Có những chuyện tưởng mờ, nhưng lại rõ
Qua từng góp nhặt của trí nhớ mỗi người:
Ngày cũ như cứ mười mươi
hiện trên nét mặt, môi cười đầy thơ!

VĂN ĐỨC xưa: Nhà thờ tuổi ngọc!
Thầy Cô xưa: có vị mất từ lâu.
Để trò còn chẳng dịp nào
trả ơn thầy đã xiết bao dắt dìu.

Rồi nay giữa bao nhiêu bươn chải.
Chợt lòng vui vì thấy đây, kia:
Thầy xưa, trò cũ liền kề,
Xây VĂN, dựng ĐỨC: đường về tự tâm.

Xin Được Đóng Góp Sự Thiết Kế Trang Web Này Để Tỏ Lòng Tri Ân Đến Cha Hiệu Trưởng & Quý Thầy Cô