Tình Bạn

Tác Giả: Phan Văn Thanh, Cựu Học Sinh Niên Khóa 1972 – 1975

Kể từ xa cách mái trường,
Bạn bè mỗi đứa mỗi đường ra đi.
Ai mà ngăn nổi biệt ly,
Mình về chốn cũ còn ghi nỗi sầu.

Thời gian không phải phép màu,
Làm sao ngăn được bóng câu hỡi người!
Đã qua hơn nửa kiếp đời,
Gặp nhau mi, tớ vẫn cười râm ran.

Dẫu cho có chút ngỡ ngàng,
Đưa nhau vào quán hàn huyên tâm tình.
Hỏi bạn cuộc sống mưu sinh,
Hỏi thăm mấy đứa bọn mình nơi nao?

Đấu trường đấm đá thế nào?
Có còn giáng ngọc thủa nào thướt tha.
Một thời duyên dáng mặn mà,
Hương trinh e ấp như là cánh hoa.

Cái thời con gái kiêu sa,
Người đưa kẻ đón như là công nương.
Cái thời áo trắng dễ thương,
Từ độ đã gánh yêu thương qua cầu.

Rồi thành rể quý hiền dâu,
Người nuôi con nhỏ người sầu phòng không.
Mấy người may mắn thành công,
Có kẻ lận đận long đong tháng ngày.

Vài thằng vội vã xuôi tay,
Thế gian quên hết tháng ngày gian nan.
Cuộc đời dâu bể hợp tan,
Công danh như thể một làn khói sương.

Mỗi đứa đã chọn con đường,
Chỉ còn lại chút thân thương bạn bè.

Xin Được Đóng Góp Sự Thiết Kế Trang Web Này Để Tỏ Lòng Tri Ân Đến Cha Hiệu Trưởng & Quý Thầy Cô