Sợ

Tác Giả: Trần Kính Lãm, CHS Văn Đức Niên Khóa 1966 – 1970

Sợ lắm, mỗi khi chẳng thuộc bài.
Nhỡ bị kêu tên, ấy mới…hay.
Len lén nhìn Thầy; Lòng khấn vái…
Thầy quay hướng khác. Ố! Thật may!

Sợ lắm, Cô gọi lên kiểm tra.
Cóc, ổi…đầy mồm, khó…nhả ra!
Cô hỏi: ậm ừ, gì cũng gật.
Về chỗ, lũ bạn cười thả ga.

Sợ lắm, kìa dùi trống rõ to!
Bố Hiệu nhìn quanh, nói vẩn vơ…
Xuất kỳ bất ý: cho một phát.
Tái tê cái tội "cúp" giữa giờ.

Sợ lắm, mỗi lần tiếng Mẹ la:
Tháng này, sao lắm thứ…zero?
Học hành như thế, đi hốt rác!
Bố cốc đầu: Mặt thế mà ngu!

Sợ lắm roi Thầy mỗi buổi thi:
"Quay phim" không khéo, để ngài nghi.
Thước bảng hằm hè, lòng chết khiếp;
Giấy trắng làm bài, trắng thảm thê!

Xòe tay, Thầy quất. Rút thật nhanh!
Roi này không tính, tính thêm nghen!
Thầy! Con sợ rồi, xin chớ đánh!
Đánh cho chừa nhé…cái lũ ranh!

Tức lắm, mỗi khi tên Mẹ Cha
Bị bạn hè nhau, réo rõ to.
Đuổi đánh, chẳng bao giờ bắt được
Vào giờ, chẳng khéo, lại Thầy la!

Sợ lắm, Thầy Thu cầm còi cốc
Cái tội nghịch ngầm ở trong lớp.
Có bữa bị quất sấp ngoài hiên.
Cả lũ nhìn mà mắt quên chớp!

Sợ lắm, mỗi khi đi…vệ sinh.
Chúng đồn: ma xó nó rập rình.
Có lúc vào mà không…tiểu được.
Tái xanh, tái mét nhịn…về không!

Sợ lắm, rồi đây cánh phượng hồng
rơi đầy sân: ấy lúc hè sang.
Là lúc vắng xa người ta vốn
yêu thầm từ lúc gặp đầu niên.

Nhiều nhất là cái tội lười.
Bài không học thuộc: cô thầy động roi.
Trải bao năm tháng nên người.
Roi thầy: Ấy cũng là ngôi sao đường.

01/12/2012

Xin Được Đóng Góp Sự Thiết Kế Trang Web Này Để Tỏ Lòng Tri Ân Đến Cha Hiệu Trưởng & Quý Thầy Cô