Giờ Ra Chơi

Tác Giả: Trần Kính Lãm, CHS Văn Đức Niên Khóa 1966 – 1970

Giờ ra chơi ngày xưa, ôi vui quá!
Lũ học trò có vạn thứ để chơi
Lũ bắn bi, lũ nhốn nháo "năm mười"
Hoặc cong đít, chụm đầu coi đá dế.
Bọn con gái: lò cò hay banh đũa;
Đứa nhảy dây, mặt lem luốc, đỏ gay.
Mấy đứa loay hoay vì vạt áo dài …
… thằng nào chơi ác, buộc tà sau túm tụm.
Cũng có đứa, áo quần coi thẳng thớm …
… mà lệ dài, ngắn - dẫu con trai -
Đứa nào "chơi"mấy vết mực ngang dài
Quẹt trên xuống … áo trắng loằng ngoằng xanh, rất "đã"!
Lại có đứa vô tình như hoa cỏ,
thẩn thơ đi, chẳng biết lũ đàng sau
ngặt nghẽo cười: lưng áo bị dán từ lâu
câu chi đó, có trời mà biết được!
Lại mà coi hàng xi-rô, hàng nước.
Xí xọn cười: ăn ké vẫn ngon hơn!
"Cà-rem ông Đô", đứa mút, đứa lơn tơn:
"Cho tao miếng, không tao hổng thèm chơi nữa!"
Chùm ruột vàng ươm, cóc ổi ngâm ngon dễ sợ
(Nhắc lại mà nước miếng vẫn chực tuôn)
… Chợt từ đâu, một trái bóng bay ngang:
Bay phát một, ngay đầu thày Giám thị!
Lại có lũ ngày nào như cũng thế:
Vào ruộng Sơn Tây tắm cho mát mẻ đời …
Tiếng trống rồi cũng chấm dứt cuộc chơi.
Mồ hôi nhễ nhãi, trò lại về với lớp.
Mà ô hay, sao ba bàn cuối chót
Chỉ một thằng ngồi, là nghĩa làm sao?
Thì ra hắn đi tắm, bị té nhào
Vào hố phân Sơn Tây: Cầu Tiêu Công Cộng.
Nghĩ đến đây, chợt thấy lòng ân hận
Hận vì mình chẳng nhớ "hắn"là ai;
Còn sống hay đang xơi nước tuyền đài …
Hay ở đâu đó rất gần mà cả làng ta chẳng biết!

20/09/2011

Xin Được Đóng Góp Sự Thiết Kế Trang Web Này Để Tỏ Lòng Tri Ân Đến Cha Hiệu Trưởng & Quý Thầy Cô