Nhát

Tác Giả: Trần Kính Lãm, CHS Văn Đức Niên Khóa 1966 – 1970

Ngày đó, tôi yêu một dáng gầy,
Yêu mà chẳng dám hé lộ ai.
Mà sao cả bọn ai cũng biết!
Chỉ trừ nàng đó, chẳng khi hay!

Hai đứa ngồi xa, cách dãy bàn ...
Có lúc chẳng đừng, lén trông ngang.
Chợt giật nẩy người: ai mắt liếc.
Chẳng hiểu mặt mình: xám, đỏ, đen!

Những lúc ra về, khổ thân tôi:
Về sau: bọn chúng chỉ trỏ cười!
Về trước: ngang bàn nàng, sợ lắm!
Sợ nàng đoán biết trái tim rươi.

Ngày tháng trôi đi, nặng lửa lòng.
Nhìn quanh, mọi thứ quá mênh mông:
Từ giòng chữ nhỏ treo trên bảng,
Đến lời thư gửi chẳng đưa sang.

Hè đến, ôi sao thật thảm sầu.
Chia tay mà đã nói gì đâu!
Mấy tháng phượng rơi, lòng dằn vặt:
Tại mình nhát, chứ có chi đâu!

Và rồi cũng hết hè xa.
Nàng qua trường khác, hồn ta thẫn thờ!
Cả năm ra ngẩn vào ngơ
Trời ơi! dạo đó..."ầu ơ" tuổi học trò ...

Xin Được Đóng Góp Sự Thiết Kế Trang Web Này Để Tỏ Lòng Tri Ân Đến Cha Hiệu Trưởng & Quý Thầy Cô