Một Thoáng Để Nhớ

Tác Giả: Nguyễn Đức Ninh, Cựu Giáo Chức Văn Đức Niên Khóa 1977

Đêm nay sương giáng – lạnh tái tê
Phố vắng đìu hiu – lặng bốn bề
Cố quốc rời xa – niềm riêng chạnh
Vời vợi quê nhà – lắm nhiêu khê!

Thuở ấy chúng ta vui sum vầy
Khắp quê nhà: Nam, Bắc, Đông, Tây
Đồng nghiệp thân thương ngày hai buổi
Bục giảng mến yêu quyện Cô – Thầy!

Tác phong Nhà Giáo dễ nào quên
Y phục chỉnh tề rõ trang nghiêm!
Đức hạnh, ngôn từ đều mô phạm
Nhất nhất làm gương trước đàn em.

"Hình ngay – bóng thẳng" – nếp Ông Cha
Trong trắng, trinh nguyên tựa ngọc ngà
Trách nhiệm khắc ghi từ ta đó
Canh cánh bên lòng không cách xa!

Thế rồi đất nước mấy chục năm
Gặp gỡ! Truân chuyên rối tơ tằm!
Văn Đức thân thương – Trường ta đó
Ngơ ngáo chúng mình! ngỡ xa xăm ...

Chặng đường đất nước vẫn gian nguy
Đội ngũ chúng ta đành phân ly
Kẻ ở quê nhà – Người viễn xứ
Giờ phút này đây – còn lại gì?

Kẻ còn, Người mất – biết tìm đâu?
Nửa vòng quả đất – xin nguyện cầu
Những Vị quá vãng – xin siêu thoát,
Hiện hữu gian trần – thắt chặt nhau!

Cầu mong Đất Nước mãi thanh bình
Bạn bè, sĩ tử được hiển vinh
Trường tồn – vinh hạnh cùng Thế Giới,
Hạnh phúc, ấm no – Dân Tộc mình.

Mùa Giáng Sinh 12.09.2011

Xin Được Đóng Góp Sự Thiết Kế Trang Web Này Để Tỏ Lòng Tri Ân Đến Cha Hiệu Trưởng & Quý Thầy Cô