Chuyện Chú Diều

Tác Giả: Trần Kính Lãm, CHS Văn Đức Niên Khóa 1966 – 1970

Có mấy vần thơ nói về cuộc đời có ai xem không nhỉ?
Định viết ra cả tỉ lần mà sợ chẳng có người coi …
Chiều nay, trời vừa mưa, vừa nắng, tóm lại là oi oi
Bèn phóng bút coi hơi mình dài bao nhiêu ki lô mét.
Thật ra, đời ta có chi đâu, ngay cả dăm ba tấc đất
để ngủ vùi, chẳng biết có hay không:
Bởi vì ta, ôi ta chẳng cố quan tâm
đến những điều sẽ làm nhiều những tháng ngày tư lự.
Bạn biết chăng, bạn vẫn trên hành trình lữ thứ
Với hơn thua, mà chẳng bao giờ là chúa tể của điều gì;
hoặc của ai - dù kẻ ấy nhường nhịn đến … lâm ly!
Và bạn vẫn muôn đời phải theo sau bất cứ ai điều chi chi đó!
Cũng có lúc bạn nổi lên như cánh diều cưỡi gió
Lội tung tăng trên lớp lớp tơ trời
cười cuộc đời "Sao ở dưới chân tôi!"
Mà không nghĩ đến sự tồn tại của chính mình chỉ nhờ vào sợi dây mỏng mảnh!
Có ai nghĩ chú bé con là chủ của anh diều đỏng đảnh
Chú ốm nhom, chẳng nghĩ đến, chưa nghĩ đến trần đời
Chú phiêu du bằng giấc ngủ chơi vơi
giữa trưa hè: Tay lả lơi giữ niềm vui của anh diều đẹp mã!
Ô! Thế đấy! Vận mệnh con người thật là xa lạ;
Ta có bao giờ tự điều chuyển được bản thân:
Ta làm chi cũng bởi những mông lung;
Và ý tưởng có khi cũng lại là của ai đó!
Ta làm được chi, là hành trình của hàng triệu năm lịch sử,
Của văn minh, của tiến hoá, của tất tật mọi điều;
Ta mắc nợ, luôn mắc nợ dù chỉ thể hiện tình yêu
bằng nụ hôn, vì nụ hôn đã được chép lại từ hằng bao thế kỷ.
Ta làm được chi, ngay cả điều kỳ vĩ
Là nhờ vào chú bé nắm trong tay
sợi dây đơn sơ mà mộng ước ắp đầy.
Ta bay mãi. Phải rồi, mơ mà không ngủ gật.
Ta phải làm chi đây khi biết mình không là Tiên Phật?
Một chút thôi: Làm gạch nối giữa lòng đời
Thêm chút keo để gắn bó tình người,
Chút băng dính nối vòng quay lịch sử.
Dẫu tầm thường, chớ khiến mình vô sự
Người vô sự chỉ là kẻ vô tích sự mà thôi,
chẳng liên quan chi đến vở diễn cuộc đời.
Và như thế, dễ lắm: chỉ cần leo lên lưng chú diều vô cảm.

Lãm Trần Vẫy Bút

Trần Kính Lãm & Lm. Nguyễn Đức Trung


Tâm Tình & Chia Sẻ

Kính gởi anh Lãm Trần,

Lâu lắm rồi em không ghé về thăm "sân trường". Hôm nay cũng vì có ngọn gió hiu hiu đưa em về sân trường. Lướt qua "sân thượng" chợt thấy "chuyện chú diều", tuy thật đơn sơ, mộc mạc nhưng quả là: "day dứt" những thằng "coi diều" không ra gì như em phải cúi đầu suy tư ...

Tung tăng giữa không trung chẳng cần biết anh là người như thế nào: Mập, tròn, cao, lùn như thế nào nhưng qua diễn đây lả biết anh.

Có ai nghĩ chú bé con là chủ của anh diều đỏng đảnh
Chú ốm nhom, chẳng nghĩ đến, chưa nghĩ đến trần đời

Bái Phục! Bái Phục. Một con diều đỏng đảnh mà cuộc đời của nó lại lệ thuộc vào sợi chỉ mỏng manh.

Cũng có lúc bạn nổi lên như cánh diều cưỡi gió
Lội tung tăng trên lớp lớp tơ trời cười cuộc đời "Sao ở dưới chân tôi!"
Mà không nghĩ đến sự tồn tại của chính mình chỉ nhờ vào sợi dây mỏng mảnh!
Có ai nghĩ chú bé con là chủ của anh diều đỏng đảnh

Cuộc đời của con diều thật huyền diệu, thật đơn sơ nhưng quá bao la, anh quả thật đã đánh thức lòng người.

Một chút thôi: Làm gạch nối giữa lòng đời
Thêm chút keo để gắn bó tình người,
Chút băng dính nối vòng quay lịch sử.
Dẫu tầm thường, chớ khiến mình vô sự
Người vô sự chỉ là kẻ vô tích sự mà thôi

Cái hay - anh "dám" Một chút thôi: Làm gạch nối giữa lòng đời. Thêm chút keo để gắn bó tình người. Cả cuộc đời của một con người mà anh đã nói ra sự thật bằng: "sợi dây đơn sơ mà mộng ước ắp đầy" hơn thế nữa, anh đã đưa từ tuổi thơ không mộng mị cho đến lúc trưởng thành (biết yêu) chỉ bằng vài câu ngắn ngủi.

Của văn minh, của tiến hoá, của tất tật mọi điều;
Ta mắc nợ, luôn mắc nợ dù chỉ thể hiện tình yêu
bằng nụ hôn đã được chép lại từ hằng bao thế kỷ.

Cái "Vẫy Bút" của anh thôi. Xin chắp tay nhận anh làm "SƯ PHỤ" Và cuối cùng: dễ lắm: chỉ cần leo lên lưng chú diều vô cảm. Cám Ơn nhà thơ lãng mạn Lãm Trần.

Hoàng Anh Tuấn "tuantaxi@yahoo.com"
Saturday, October 29, 2011 3:57 AM

Xin Được Đóng Góp Sự Thiết Kế Trang Web Này Để Tỏ Lòng Tri Ân Đến Cha Hiệu Trưởng & Quý Thầy Cô