Giữa Những Tàn Phai

Tác Giả: Trần Kính Lãm, Cựu Học Sinh Văn Đức Niên Khóa 1966 – 1970

Giữa những tàn phai rất nhẫn tâm
Sao ngươi mãi cứ tránh phong trần
Mà vươn vai như chưa từng biết
Cuộc đời là thứ dễ phân vân?

Giữa những tàn phai rất cộc cằn
Sao ngươi cứ nở nụ tình xuân
Ngươi không hề biết làn gió ấy
Có hôm vật ngã cả linh hồn?

Giữa những tàn phai, giữa khói mờ
Sao ngươi còn có thể mộng mơ
Cứ như là thiên thần trinh bạch
Cứ nghĩ mùi đời mãi là thơ?

Giữa những tàn phai của đá mòn
Sao ngươi lại tóm được giọt sương
Mà tắm cho phai tàn tươi mới
Phai tàn mai nữa, có còn không?

Chăm Chỉ

Ai đã trói đời ta
Vào đêm tối ngọc ngà
May cho đời chiếc áo
Xanh mơn mởn ngàn hoa?

Ai đã tối đời ta
Vào dây trói thiết tha
Ngày lại ngày thêm chặt
Với vô ngần mộng mơ?

Ai đã gởi màn đêm
Che kín mọi nỗi niềm
Chỉ chừa cho ta thở
Niềm cô quạnh bình yên?

Ai đã thử đắp chăn
Cho ta ấm cuộc trần
Khi đời ta mãi mãi
Là nghĩ ngợi bâng khuâng?

Đừng ai cố đổi thay
Vì ta vốn thế thôi!
Màn đêm như chiếc áo
Dệt nên mọi nỗi niềm!

Bé Bỏng

Cười lên đi, hỡi chồi xanh bé bỏng
Sữa mẹ kìa, cứ rút rỉa thỏa thuê
Nắng ban mai, tắm cho ướt đẫm đìa
Để hoàng hôn còn ngủ vùi đợi gió!

Hát lên đi, hỡi giọng ca trong trẻo
Cho lũ sâu chiêm ngưỡng dưới sân đời
Cho lũ bướm phả bụi cánh tinh khôi
Lên má bé như thiên thần lấp lánh!

Khóc lên đi, mắt ngời sung sũng lệ
Là vạn vàn sương trên cánh hoa đêm
Bé của tôi, sao bé lại êm đềm
Như giòng suối chưa bao giờ từng thế...

Xin Được Đóng Góp Sự Thiết Kế Trang Web Này Để Tỏ Lòng Tri Ân Đến Cha Hiệu Trưởng & Quý Thầy Cô