Chút Tâm Sự Bọt Bèo

Tác Giả: Phan Văn Thanh, CHS Văn Đức Lớp 12C Niên Khóa 1972 – 1975

Kính thưa quý Thầy Cô, Anh Chị, và Các Bạn,

Nhân dịp trang web Văn Đức dọn qua một miền đất mới, xin được phép mạo muội chia sẻ, và gửi đến mọi người chút tâm sự bọt bèo là những lời chân tình, mộc mạc của một đứa học trò "Văn dốt vũ nát".

Kính thưa toàn thể… mọi vấn đề.

Trong cuộc đời của mỗi người, mấy ai không từng trải qua một thời áo trắng với biết bao kỷ niệm, dù ít hay nhiều, dù vui hay buồn. Vậy sao Các Bạn không ghi lại để mọi người cùng được chia sẻ, dẫu biết rằng: tình yêu học trò là tình yêu phù du, là những cơn mưa bóng mây, là một kỷ niệm buồn cười đáng nhớ.

Vâng! kỷ niệm nào cũng đáng quý, đáng nhớ chuyện tình nào cũng đáng trân trọng, nhất là những chuyện tình vu vơ, được dệt thành thơ từ nơi cửa Khổng sân trình….chẳng lẽ những buổi chiều tan học đưa em về dưới mưa hay nắng Sài Gòn em đi mà chợt mát… rất lãng mạn, rất thơ mộng và dễ thương như thế lại chẳng có gì để tâm sự, kể lể cho nhau nghe thì thật là tiếc lắm thay.

Trên sân trường Văn Đức hôm nay, thi thoảng mới có người kể lại chuyện tình ngày xa xưa, những hẹn hò cuống quýt, trên lối xưa thiên đàng… cũng có nhiều tác giả đăng đàn một lần, hai lần hoặc ba lần rồi lại vắng bóng. Không biết Các Bạn nghĩ sao, riêng tôi rất trăn trở và tự hỏi vì sao vậy!!! phải chăng còn có rào cản hay sự ràng buộc nào khác. Nếu mỗi ngày lại vắng bóng dần những người viết… thì chúng ta sẽ còn lại gì?

Tôi biết, nơi Các Bạn còn rất nhiều những câu chuyện, những bài thơ đến hôm nay vẫn nằm hoài trong vở…dù thời gian đã trôi qua từ rất lâu rồi, và người ấy bây giờ cũng đã bắt đầu hoàng hôn phai nắng.

Xin đừng ngại ngần, Các Bạn hãy cầm bút và bắt đầu viết, bắt đầu kể lể chuyện tình của mình: em xưa còn thắt bím, nuôi dưỡng thêm ngây thơ – anh xưa còn lính quýnh giữa sân trường trao thơ…như một lời công bố về những huyền thoại của một thời đèn sách: Thuở học trò không sách vở cầm tay - Có tâm sự đi nói cùng cây cỏ.

Ai cũng thích được đọc, được nghe kể chuyện tình. Vậy mà, cuộc tình đẹp nhất của chính mình thì lại chôn kín ở tận chốn nào đó xa xăm quá. Để vô tình đến một ngày, chúng ta giống như anh chàng hà tiện cất dấu những đồng tiền và cuối cùng đánh mất tiền vì sự kín kẽ của mình.Các bạn ơi!Kỷ niệm chính là chiếc gối êm ả cho chúng ta lúc tuổi già. Câu chuyện mà ta chưa đọc bao giờ cũng hấp dẫn và thú vị hơn những gì mà ta đã biết, nó giống như một hang động mà ta chưa từng khám phá.

Trang Web này nhằm mục đích làm một sợi dây nối kết tình đồng môn, nghĩa thầy trò, mong Các Bạn xem như là ngôi nhà chung.

Ban điều hành/Ban biên tập rất mong sự tham gia của quý Thầy Cô, bạn bè khắp nơi, đặc biệt Các Bạn ở hải ngoại, cũng như các bạn đang sinh sống tại quê nhà.

Quý Bạn có thể đóng góp dưới mọi hình thức như thơ, chuyện, ký sự, hình ảnh, tùy bút, hoặc chia sẻ những mẩu chuyện vui buồn hằng ngày quanh ta.

Hỡi! những chàng tuổi trẻ vốn dòng hào kiệt của trường xưa Văn Đức, nếu đã mỏi cánh bay, xin dừng bước giang hồ, trở về mái nhà xưa để thưởng thức chút ngọt ngào, nồng ấm của tình bạn, chút hương xưa của dĩ vãng. Tất cả vẫn còn đấy nguyên vẹn những hoài niệm về một mùa hè và người con gái ngày xưa đó.

Hỡi những nàng tiểu thư đài các, nếu muốn tìm lại chút kiêu sa thời con gái, tìm lại chút kỷ niệm ngọc ngà thuở còn là học trò, xin hãy về lại chốn này.

Hỡi những ai còn thao thức mòn mỏi vì đợi chờ…giữa canh thâu, xin mời ghé vào đây, bạn sẽ có khoảng lặng bình yên của riêng mình.

Mỏi quá cái đôi chân này, tìm đến Văn Đức nghỉ ngơi

Thưa Các Bạn, với tình yêu, Tôi như một kẻ ngoại đạo, chưa từng rửa tội bao giờ. Vì vậy, suốt đời phải khóc mướn thương vay để trả nợ ân tình, dù chỉ là "Ví dụ ta yêu nhau" thế thôi. Tôi khờ khạo lắm ngu ngơ lắm - Chỉ biết yêu thôi chẳng biết gì.

Thân ái – kính chào,

Xin Được Đóng Góp Sự Thiết Kế Trang Web Này Để Tỏ Lòng Tri Ân Đến Cha Hiệu Trưởng & Quý Thầy Cô