Món Quà Đêm Giáng Sinh

Tác Giả: Trần Kính Lãm, CHS Văn Đức Niên Khóa 1966 – 1970

Hý hoáy mãi, chị mới tìm ra danh bạ. Rồi lằng nhằng một lúc, mới bấm được đúng phím cần thiết. Tằng hắng xong, chị mới áp cái điện thoại mới tinh vào tai. Bên kia, có ai đó nhấc máy... Chắc là bà Thu rồi, vì nhà bà còn có ai ngoài bà:
  • A lô...
  • Dạ, a lô, cháu đây bác...
  • Nghe như giọng con Trang phải không?
  • Dạ, cháu là Trang đây bác...
  • Có gì vậy?
  • Thì cháu gọi thử cái điện thoại bác mới cho nè...
  • Được không...
  • Thích quá bác ơi! Không như cái máy âm binh của cháu. Cám ơn bác nhé. Với lại...
  • Gì nữa?
  • Với lại, tối nay cháu mời bác lại nhà cháu chơi, ăn rề vây... gì gì đó cháu quên mất rồi. Cháu... ngu ghê đi!
  • Chữ đó là tiếng Pháp, nên mày quên là phải... Nhưng bác còn phải đi lễ nữa!
  • Mấy giờ lễ hả bác?
  • Bữa nay Noel nên bác đi lễ đêm lúc 10 giờ tối...
  • Thì lễ xong, bác lại cháu nha!
  • Mà bác không biết nhà mày, thì làm sao...
  • Cháu sẽ qua rước bác...
  • Xe mày đi thấy... ghê, mà rước cái gì?
  • Để cháu rước bác đi mà, bác sẽ ngạc nhiên đó...
  • Ừ! Vậy cũng được...
Vậy mà chị làm bà Thu ngạc nhiên thật! Mới 9 rưỡi, mà chị đã chở thằng nhóc tới nhà bà. Bà Thu la lên:
  • Trời ơi, mày tắt cái đèn pha đi giùm tao cái, chói mắt quá! Xe gì mà đèn sáng quá trời vậy?
  • Dạ, xe... mới mua!
  • Mới mua?
  • Dạ, cái xe kia tàn tạ quá , nên cháu cho...đi luôn rồi...
  • Tiền đâu mà mày mua?
  • Cũng xe cũ thôi, bác ơi!
  • Tao hỏi, là tiền đâu mày mua?
  • Thì tiền... bác cho đó!
  • Tao cho mày có cái điện thoại thôi mà...
  • Thì...
Thì ra vậy, phải rồi...

Vì có lần chị đi qua nhà bà, thấy chồng báo cũ trên cầu thang, chị lép xép:
  • Báo bán không bác?
  • Có chớ!
  • Bác cân chưa?
  • Chưa...
Thật ra, bà cân rồi, 20 ký chẵn chòi, nhưng chỉ vì bà buột miệng nói vậy thôi:
  • Mua nhiêu một ký?
  • Dạ 4 nghìn...
  • Ừ! Giá đó... được, cân đi!
Cái cân âm binh thổ tả của Thu chỉ con số 15 hơi giác một chút:
  • 15 ký nha bác, lẻ tẻ cho cháu đi...
Trời đất, con quỷ cái này cân... điêu dễ sợ! Bà tính chửi chị, thì thằng nhỏ ngồi trong thùng xe la lên:
  • Má... lâu quá à...
  • Con mày hả?
  • Dạ, con của cháu đó!
  • Mang nó đi theo làm gì cho khổ vậy?
  • Tại nhà không có ai...
  • Ba nó đâu...
  • Nó không có ba, bác ơi!
  • Sao...
  • Ba nó bỏ cháu hồi cháu bị bịnh...
  • Ừ, thôi mày tính tiền rồi cho nó về, kẻo thằng nhỏ phơi sương giãi nắng như vầy là không được...
Trang đưa tiền cho bà Thu, thứ tiền mà chị đã "ém" của bà mà dường như bà không biết. Bà vui vẻ cầm lấy, rồi ra chỗ thằng nhỏ:
  • Cho con nè...
Thằng bé cầm tiền, cặp mắt long lanh nghe mẹ nhắc:
  • Cám ơn bà đi con...
Thằng nhỏ lí nhí nghe lời mẹ, hai tay khoanh lại mãi trên ngực
  • Con ngoan lắm, thôi hai mẹ con về đi kẻo nắng...
Bà nói vậy, chứ bà dư biết mẹ con nhà chị còn phải lếch thếch cả ngày để kiếm miếng ăn nữa kìa...

Vậy mà tối hôm ấy, Trang gõ cửa nhà bà Thu:
  • Cháu gặp bác chút...
  • Vào đây! Có gì không...
Chị đá cái chống chân xuống, rồi bế thằng bé vào. Chiếc xe máy nhìn... phát sợ!
  • Sao...?
Chị tần ngần:
  • Hồi sáng, cháu mua báo của bác...
  • Ừ, có gì trục trặc à?
  • Dạ không, nhưng cháu cân... sai!
  • Chắc tại cái cân chớ gì! Mà sao mày biết sai?
Chị lúng búng:
  • Cháu biết mà, vì cháu... cố tình như vậy...
  • Thôi bỏ đi, có đáng gì đâu mà...
  • Nhưng cháu áy náy từ sáng tới giờ, nên bây giờ, bác cho cháu bù lại...
Lòng người già bảo sao không rung động:
  • Thôi, bỏ, bỏ đi, với lại...
Rồi bà từ tốn:
  • Tao cũng từng bị chồng bỏ như mày, nhưng tao không đến nỗi phải đầu đường xó chợ, nên tao thông cảm lắm! Thật ra, nhà tao là cái vựa ve chai, vì tao thu thập hết mọi thứ rồi bán đi, thỉnh thoảng được số kha khá, tao đem cho người ta làm việc thiện hết. Bây giờ, tao đề nghị như vầy. Mày cứ ghé nhà tao, khuân hết về mà bán nuôi con cho đàng hoàng, đừng để nó phải theo mày nữa, tội nghiệp nó...
Trang tính ngắt ngang, nhưng:
  • Mày đừng chẹn họng tao. Vì đằng nào đám ve chai đó tao cũng cho người khốn khó rồi. Bây giờ mày lấy, thì tao đỡ mất công bán. Với lại, đợi chờ ai, gom góp cho ai khi tao thấy mày cũng cần được giúp đỡ...
Trang như nghẹn lời, chị lắp bắp:
  • Cháu cám ơn bác!
  • Đừng cám ơn tao, vì tao chỉ làm theo ông kia dạy thôi...
Chị nhìn theo hướng tay của bà Thu, khi bà chỉ lên cây Thập Tự rất đẹp giữa phòng, nhẹ nhàng:
  • Với lại, cố mà sống... công bằng, "Ổng" không bỏ đâu!
Bà gục gặc đầu, tay xỉa xỉa vào Thập Tự...

Có vậy thôi, mà Trang tỉnh ra! Chị không cân thiếu của ai bao giờ nữa! Chị gửi thằng Tèo cho nhà trẻ mỗi ngày, để rảnh rang kiếm ăn. Mà lạ ghê, từ hồi mua bán đàng hoàng, chị lại nhiều mối hẳn ra, vì ai bán cho chị một lần đều nhận xét:
  • Con đó không có cân gian nha...
Chính nhờ vậy, mà chị gom góp để mua chiếc xe máy khác, để chạy đi chạy lại kiếm hàng về may vá thêm. Đã vậy, sáng nay, bà Thu còn cho chị cái điện thoại mới tinh, loại trượt trượt được nữa chứ:
  • Để mày liên lạc với khách hàng cho thuận tiện!
  • Bác cho cháu cái mới mà bác lại xài cái cũ mèm vậy?
  • Kệ tao! Chẳng lẽ tao cho mày của vất đi à? Dẹp...
Tự nhiên, chị thấy thắc mắc về cây Thập Tự nọ, nên chị quyết tối nay cùng đi lễ với bà Thu... xem sao!
Ba bà cháu tới nhà thờ! Thằng Tèo nhảy cỡn lên vì thấy đèn sao rực sáng, thấy gia đình Nazaret trong mái nhà đơn sơ, thấy mấy con vật trắng muốt nằm ngoài rìa ngôi nhà đầy tuyết trắng ấy...

Cả buổi lễ, bà chẳng "đi" lễ được tí nào, vì bà còn bận giảng giải cho chị nghe về cái đêm đông lạnh lùng mà ấp áp này, về cái hang hèn mà cao sang kia, và về hai chữ "thiện tâm" bây giờ chị mới thấu. Rồi bà thì thầm:
  • Lạy Chúa, Chúa thấu lòng con mà! Hôm nay, con đi lễ chẳng ra làm sao cả, nhưng chỉ vì con muốn cho người bạn nhỏ của con biết chút đỉnh về Chúa, nên con cứ rước Chúa đây, Chúa nhé...
Trang nghe tiếng được tiếng chăng mấy lời thì thầm ấy. Nhưng chị thấy thích Chúa mất rồi, vì rõ ràng Chúa đã xúi giục con người ta làm điều tốt đẹp, và xem kìa, chỉ trừ nụ cười mỉm với chị ra, bà Thu đang hết sức nghiêm trang khi ăn cái bánh tròn tròn be bé gì gì đó...

Rồi họ cùng về nhà trọ của chị. Lạ ghê, vì chị cũng có hang đá kìa:
  • Cháu biết bác sống tốt vì lòng bác có Chúa, nên cháu cũng ráng mua Chúa, quên, mua hang đá về cho vui.
Bần thần, cô mở cái ngăn kéo lấy cái gì đó ra. Cô giấu nó sau lưng, nói với bà, giọng trịnh trọng, và như nuốt lệ:
  • Bác à! Bác là người cháu yêu quý nhất, nên hôm nay, cháu biếu bác thứ cháu giữ kỹ nhất, vì là của mẹ cháu để lại...
Chị chìa ra một chiếc đồng hồ đời cũ, lạ thay, nó vẫn còn nhí nhách, cây kim ngắn sắp chạm đến số 12, một "cửa sổ" của nó báo rằng, đêm nay là đêm 24, đêm Giáng Sinh!

Bà Thu không thể không nhận món quà Giáng Sinh ấy, vì bà biết Trang đã mới đem cho thợ loay hoay gì đấy, khiến thứ kỷ vật kia bây giờ lại sống lại với thời gian. Trang trầm ngâm:
  • Nó sống lại cũng như cháu đã sống lại vậy, mẹ, cháu quên, như cháu đã sống lại vậy bác à...
Lòng bà như sóng nổi, cồn cào, và khó chịu nếu không nói ra:
  • Thì mày gọi tao là mẹ cũng có sao đâu?
  • Thật hả... mẹ!
  • Thật chứ...
Bà nói mà như mộng du! Bà cười mà nước mắt mờ mịt! Bà ôm chặt hai mẹ con Trang mà ngỡ như mình đang bước thênh thang trên đường. Trang mếu máo:
  • Để con dọn rề vây...
  • Rề vây dông con nhé...

Xin Được Đóng Góp Sự Thiết Kế Trang Web Này Để Tỏ Lòng Tri Ân Đến Cha Hiệu Trưởng & Quý Thầy Cô