Nhớ về Lê Văn Hoàng Hải

Tác Giả: Nguyễn Vi Túy, CHS Văn Đức Lớp 12C Niên Khóa 1973 – 1975

Lê Văn Hoàng Hải đã có thời gian làm "dân biểu" cùng với Đình Đề, Hải Hạp, Minh San, Bá Lộc và Phan Tiến. Trong số bạn hành nghề thì "xế" của Đình Đề lúc nào cũng bóng loáng, nệm mui sạch sẽ, còn ghế ngồi của "dân biểu" thì đệm mút bao da nhìn thấy là muốn nhảy lên đạp vài vòng cho sướng cái "đít" của cái nghề bất đắc dĩ nhưng vẫn thỉnh thoảng trúng "quả", và sau khi đã đưa tiền cho "mẹ cu Tèo" đi chợ, mà vẫn còn rủng rỉnh tí tiền còm bèn rủ rê bạn hiền đi đánh "quả" dưới gốc cây trên đường Tú Xuơng, Bà Huyện Thanh Quan ngày nào.

Đình Đề dạo ấy lại chỉ thích đánh "quả nhậu" với Minh San. Bá Lộc thì "quả cà phê" với Hoàng Hải và cuối cùng thỉ chỉ có Tiến đi đánh "quả" lẻ một mình. Nhưng quả nào thì quả, anh em rồi lại cũng kéo nhau về quán bia hơi đối diện với nhà giây thép gió ngồi tán gẫu xong rồi mới tan hàng nhà đứa nào đứa đó về. Trong những lần hàn huyên gặp gỡ, Lê Văn Hoàng Hải rất kiệm lời, chỉ cười với ánh mắt long lanh, chứa đầy sự cảm thông, vui vẻ, đồng tình với mọi ý kiến (mặc dù đôi khi cãi chầy cãi cối, ngang phè) của bạn bè. Chưa một lần (dù chỉ một lần) Tiến thấy Hoàng Hải phản bác lại ý kiến các bạn.

Trong thời gian học chung ở Văn Đức, Tiến chỉ học có nửa năm cuối lớp 10/11, nhưng cũng đã nhiều lần lên nhà Hoàng Hải và Bá Lộc (vì cả hai cùng ở khu gia binh Tô Hiến Thành) có dịp là ba thằng lại đàn hát ca vui với nhau rất lâu. Bá Lộc thì hát hay và thường thì hát rất nhiều nhưng ngược lại Hoàng Hải thì chỉ cười cười và hát theo với bạn chứ không dám hát một mình sợ bạn khen hay bắt hát nhiều thêm. Hoàng Hải không hát nhưng chỉ cần có Hoàng Hải ngồi bên là tiếng đàn của Tiến và giọng hát Bá Lộc lại phê hơn vì biết rằng bạn hiền đang ngồi bên thưởng thức say mê.

Sau này, vài lần gặp lại trong những dịp họp mặt Văn Đức, Hoàng Hải vẫn như hồi xưa. Vẫn ánh mắt đó, nụ cười đó, sau bao nhiêu năm bạn bè xa cách chỉ nhìn nhau và hỏi nhỏ có một câu (và chỉ 1 câu) "khỏe không?". Bây giờ, ngồi đây, viết email này mà nước mắt ứa tràn, thầm trả lời bạn "khỏe" nhưng bạn có còn đâu để cười với mình, để chia sẻ nỗi buồn vui cuộc đời và rủ nhau đi cà phê tán gẫu.

Lê Văn Hoàng Hải, cho dù bạn đang ở đâu, cõi trên hay cõi dưới, thiên đàng hay địa ngục, sướng hay khổ, buồn hay vui, đang đánh quả hay không đánh quả, thì Tiến xin nói với bạn một câu (và chỉ một câu mà thôi):

"NHỚ BẠN LẮM!"

Hẹn bạn một ngày TÁI NGỘ.

Phan Tiến

Nhớ thương về một người bạn ít nói!

Chị Hải và các cháu thương mến,

Ở phương trời xa, chúng tôi thật đau lòng và ngỡ ngàng khi nhận được tin anh Hải đã qua đời!

Mỗi khi nhận được tin từ quê nhà, chúng tôi chỉ mong sao nhận được những tin tốt lành về bạn bè và những người thân! Nhung trời không chiều lòng mình! Nên mọi người chúng ta đều phải chấp nhận cảnh chia ly, từ biệt, đầy nước mắt này!

Anh Hải và chúng tôi đã có những năm tháng ấm êm và đầy kỷ niệm dưới mái trường Văn Đức. Tính tình đơn sơ, và giản dị của anh, đã để lại trong lòng chúng tôi nhiều cảm mến. Và nay, anh ra đi, chắc chắn trong lòng mỗi người chúng tôi đều có những kỷ niệm về anh, đang trào dâng trong tâm trí.

Mỗi lần có người ra đi, chúng tôi lại thêm phần mất mát! Mất mát những kỷ niệm, mất mát những thân tình, và nhất là sự ra đi của Hải sẽ để lại cho gia đình và những người thân yêu một khoảng trống, khó có thể lấy gì bù đắp!

Trước linh cữu của anh, cũng làm chúng tôi nhớ đến những người bạn khác đã ra đi trước anh như: Nguyễn Bá Lộc, Trần Đình Đề, Vũ Minh San, Quách Tĩnh, Vũ Hải Hạp, Xuân Huy, Thị Sinh..v.v. những người bạn mà chúng tôi hằng quý mến, như quý mến và thương tiếc Lê Văn Hoàng Hải vậy.

Đến thăm anh lần cuối, chúng tôi, một số bạn bè của anh ở hải ngoại, xin được thành kính chia buồn cùng chị Hải, các cháu, và tang quyến. Cùng nguyện cầu Chúa từ ái an ủi gia quyến trong cơn buồn sầu, cũng như sớm đưa Linh hồn Phê-rô về cõi an nhiên, thanh thản.

Thành Kính Phân Ưu

Nguyễn Vi Túy (AUS)
Phan Tiến (USA)
Nguyễn Thị Xuân (AUS)
Đỗ Thị Mười (USA)

KHÓC BẠN

Sài gòn thời tiết bất thường,
Nhận tin bạn mất, xót thương dạt dào
Đang trong lúc tiết xuân nở rộ
Khắp mọi nhà đang độ vui tươi
Năm rồi còn nói vui cười
Năm nay bạn đã xa rời thế nhân!
Nghĩ tới bạn lòng càng thổn thức
Các bạn trường Văn Đức lao xao
Trước kia gặp gỡ ra vào
Ngày nay vắng bạn nghẹn ngào anh em!
Nghĩ cảnh xưa khổ đau đã đủ
Khép lại thời ước mộng đề ra
Giờ đây tụ họp gần xa
Cầu kinh cho bạn về nhà Cha chung
Những mong bạn trăm năm tuổi thọ
Cùng vợ con hưởng kiếp nhân sinh
Ngờ đâu sóng gió bất bình
Mới hơn nửa cuộc bạn mình quy tiên
Để bạn bè chúng tôi thương nhớ
Có mấy lời than thở viếng thăm
"Hải ơi! ở cõi xa xăm
Hiểu cho tình bạn trong lòng khắc ghi"
Nay bạn đã biệt ly đôi ngã
Trước Thiên Đàng bên Chúa từ nhân
Từ đây bạn sạch bụi trần
Xin thương những kẻ quấn vầng khăn tang!

Xin Được Đóng Góp Sự Thiết Kế Trang Web Này Để Tỏ Lòng Tri Ân Đến Cha Hiệu Trưởng & Quý Thầy Cô