Nhớ Quê

Tác Giả: Trần Kim Hòa, Cựu Giáo Sư Niên Trưởng Văn Đức

Hè về ta nhớ quê hương,
Cây đa, phượng đỏ, con mương đầu làng.
Nhớ cô tát nước bên đàng,
Chùa xưa rêu phủ có tàng cây cao.

Ru con lòng mẹ dạt dào,
Ầu ơ...tiếng hát ngọt ngào đêm thâu;
"Con ngoan con ngủ cho mau,
Lớn lên bắt ốc hái rau mẹ nhờ".

Nhớ anh nhổ cỏ bên bờ,
Chăm sóc đồng lúa đợi chờ vụ thu (hoạch)
Nhớ em mục tử chăn trâu,
Nghêu ngao câu hát, thả diều đánh khăng.

Trồng dâu dệt lụa nuôi tằm,
Nương khoai ruộng lúa quanh năm miệt mài.
Nhọc nhằn chiều nắng sương mai,
Mồ hôi ướt đẫm đôi vai mẹ gầy.

Nhớ ơn dậy dỗ cô thầy,
Trường làng mái lá ngày ngày thân thương.
Tập em học nói học thương,
Dạy em đạo lý luân thường ông cha.

Nhớ người chiến sĩ thiết tha,
Quyết tâm gìn giữ quốc gia chẳng nài.
Trăng khuyết đã xế non đoài,
Tiếng quốc mùa hạ kêu hoài thảm thương.

Dân làng ra ruộng lên nương,
Cần cù một nắng hai sương quản gì.
Từ ngày cất bước ra đi,
Lòng đau quặn thắt mỗi khi nhớ làng.

Xin Được Đóng Góp Sự Thiết Kế Trang Web Này Để Tỏ Lòng Tri Ân Đến Cha Hiệu Trưởng & Quý Thầy Cô