Hình Bóng Mẹ Hiền

Tác Giả: Phan Văn Thanh, CHS Văn Đức Lớp 12C Niên Khóa 1973 – 1975

Ai cũng có một người mẹ để mà yêu mà nhớ, để hoài niệm về một dĩ vãng với bao cay đắng, ngọt ngào trong tình thương bao la của mẹ, dẫu người mẹ ấy chỉ mộc mạc, chân quê nhưng là người có trái tim đong đầy những yêu thương, và một tấm lòng bao dung, độ lượng không bờ bến.

Mẹ tôi – một người phụ nữ hiền lương, chân chất và nhân hậu. Một người mẹ quanh năm lam lũ gánh chịu không biết bao nhiêu khó nhọc của cuộc đời. Mẹ là hiện thân của sự hy sinh và lòng độ lượng. Mẹ tôi không được sinh ra trong nhung lụa, mà xuất thân từ một gia đình nền nếp, tuy vất vả trong cuộc mưu sinh nhưng vẫn giữ gìn cái đạo nghĩa làm người. Cho dù quanh năm mưa nắng với ruộng vườn, thì mẹ vẫn là kho tàng ca dao tục ngữ, là những pho truyện cổ tích kể cho các con nghe như một bài học, một cách truyền dạy về lòng nhân nghĩa.

Mẹ đã hát ru tôi bằng những câu thơ Kiều với giọng ru chan chứa nỗi niềm ... Rồi thời gian trôi qua, cũng những câu Kiều ấy giờ thì mẹ lại ngồi ru cháu ... có lẽ đã vài chục năm trôi qua, mà sao lời ru của mẹ vẫn man mác ngọt ngào như ngày xưa khi tôi còn bé mỗi lần thổn thức bên vành nôi, giọng ru của mẹ gợi nhớ bao thương cảm, hình bóng mẹ cứ ẩn hiện trong tôi rất mộc mạc mà cũng rất cao quý.

Mẹ đã chịu biết bao khó nhọc để con được sinh ra, được có mặt trên cuộc đời. Chín tháng cưu mang, ba năm ẵm bồng chăm bón biết bao nhiêu gian nan khổ cực. Chưa kể khi trái gió trở trời mẹ phải thao thức suốt đêm thâu lo cho con từng miếng ăn, vỗ về con từng giấc ngủ, từng ly sữa, từng viên thuốc ... Con được khôn lớn như hôm nay là nhờ đôi bàn tay mẹ hiền. Mẹ đã hy sinh cả quãng đời thanh xuân, không ngại gian khó, không ngại khổ cực. Mẹ luôn ở bên con an ủi, dỗ dành những lúc con buồn phiền, đau khổ. Mẹ đã yêu con hơn yêu cuộc sống của chính mẹ.

Ôi! Tình thương của mẹ tha thiết quá, bao la hơn biển rộng sông dài, con biết lấy gì đền đáp công ơn ấy… không ngôn ngữ nào có thể nói hết tình yêu và sự hy sinh của mẹ dành cho con. Mẹ ơi! Con muốn nói với mẹ một điều mà từ bấy lâu con chưa dám nói

Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha

Không có mẹ, đời con như hụt hẫng, chênh vênh. Mẹ là vốn liếng yêu thương, là cây cao bóng cả che mát cho con trên đường đời. Mẹ là cánh chim cho con bay thật xa, giúp con vượt qua những gian truân, trở ngại trên đường đời xuôi ngược. Mẹ là dòng nước mát, là suối nguồn của mọi yêu thương ... xin đừng vội xa con

Nỗi Nhớ Quê Nhà

Tôi là đứa con được mẹ chọn để kể lể và gửi gắm tâm tình chỉ vì tôi sẵn sàng lắng nghe mẹ kể chuyện cho dù câu chuyện đó tôi đã nghe đến vài chục lần ... dù vậy, tôi vẫn lắng nghe một cách chân thành, còn mẹ cứ say sưa kể chuyện mình, chuyện đời những câu chuyện xa xưa ... chuyện đồng áng của nhà nông với những cơn mưa dầm nắng dãi, chuyện mùa đông giá rét với cái lạnh cắt da, xẻ thịt mà vẫn phải khoác áo tơi ra đồng, chuyện mất mùa đói kém ... Những câu chuyện luôn bắt đầu bằng điệp khúc "quê mình nghèo lắm con ạ!". Nghe đến tội nghiệp.

Mẹ tôi ước mơ được trở về quê hương đất Bắc, nơi mà từ đó mẹ theo đoàn người di cư vào tận miền Nam cách đây hơn 50 năm. Trong tâm tưởng mẹ tôi vẫn còn in đậm hình bóng quê nhà với những con đường làng rợp bóng tre xanh, tiếng sáo diều vi vu, chiều muộn trên bờ đê, đàn trẻ dắt trâu về khi khói lam chiều lãng đãng bay lên từ bếp lửa nhà ai, ngoài đồng vắng, tiếng lúa vẫn rì rào đùa vui trong gió ... bến đò xưa, con sông cũ là hình ảnh cuối cùng của một cuộc sống thanh bình trước khi mẹ rời bỏ quê hương.

Có phải khi xa rời quê cha đất tổ thì ngày tháng của quá khứ bỗng trở thành nỗi nhớ mênh mông và khi mùa xuân về nỗi nhớ ấy càng thêm da diết. Điểm tựa tâm hồn cũng chính là giá đỡ tâm linh, vì thế mà người ta không bao giờ quay lưng với nó dù chỉ trong ý nghĩ, đó còn là một thứ tài sản vô giá không thể đánh đổi bằng của cải vật chất.

Ba tôi mất đi, còn lại một mình mẹ. Sau bữa cơm chiều bà thường ngồi lặng yên với chút buồn xa xăm, cả đời mẹ có được mấy ngày vui so với những nhớ nhung, mất mát và gian khổ mẹ đã phải gánh chịu trong cuộc đời.

Năm ấy ... Tôi cùng mẹ theo đoàn người di cư năm xưa về thăm lại quê hương miền Bắc, một chuyến đi về nguồn của các cụ tuổi già bóng xế. Cứ nhìn thấy nụ cười rạng rỡ, hân hoan trên nét mặt thì đủ biết các cụ đang rất mong nhớ, rất vội vã và vui sướng, hạnh phúc chừng nào khi được cùng nhau về thăm lại quê hương xứ sở.

Sau bao nhiêu biến đổi thăng trầm cùng mệnh nước nổi trôi, quỹ thời gian của các cụ không còn nhiều, chỉ như giọt nắng, giọt sương mong manh cuối ngày. Thế nên, ai cũng muốn đi lại những bước chân trên từng con đường làng nhỏ bé của ngày xa xưa, nhìn lại cây đa bến nước cho thỏa lòng mong nhớ. Chính nơi đây, năm mươi năm trước họ đã phải lật đật ra đi mà chưa kịp hiểu nguyên nhân vì sao lại phải ra đi ...

Mẹ tôi dắt tôi đi khắp làng trên xóm dưới, chỉ cho tôi xem chỗ này trước kia là cái cổng làng, nơi đó là cái ao mà ngày xưa mẹ cùng chúng bạn thường ra ngồi giặt chiếu ... Thế nhưng, khi đặt chân đến cái nơi đã làm cho bà nhớ nhung đến thắt lòng giờ không còn ai ở đó, những người bạn thuở thiếu thời, người thì qua đời, người tha phương xứ khác, nếp nhà xưa giờ cũng thay tên đổi chủ. Đứng giữa quê nhà mà bà cảm thấy lạc lõng, bơ vơ.

Điều buồn nhất là hình bóng cùng những hoài niệm đẹp về một quê nhà trong tâm hồn bà đã sụp đổ, bà như hụt hẫng, cô đơn đến ngỡ ngàng. Bà nuối tiếc vì cơn lốc thời gian đã vô tình xóa bỏ và cuốn đi tất cả vùng trời thương nhớ nơi cõi lòng bà.

Trở vào miền Nam, bà buồn quay quắt, từ đó trong câu chuyện thường ngày không còn nghe bà nhắc tới hai tiếng quê nhà. Rồi đây, nỗi buồn ấy làm gì chẳng gặm nhấm trái tim bà, và bà sẽ lại âm thầm khóc một mình như đã từng khóc khi tiễn những đứa con lên đường đi xa. Có ai biết, mẹ vẫn từng đêm lặng lẽ nguyện cầu cho mùa đông nơi ấy bớt lạnh, để con mẹ nơi đất khách quê người có được chút ấm lòng.

Dưới mắt mẹ, những đứa con vẫn muôn đời bé bỏng, luôn cần sự bảo bọc chở che và chăm sóc của mẹ. Chỉ đến khi nuôi con tôi mới hiểu được vì sao mẹ khóc, vì sao mẹ cười. Tình mẹ thương con bao la quá.

Thời gian trôi qua thật mau, bóng dáng mẹ cũng phôi pha theo ngày tháng. Tội nghiệp mẹ, một góc quê nhà thương yêu từ nay sẽ mãi mãi chìm vào trong quá khứ, mọi con đường vẫn còn đấy, chỉ có mẹ mỗi ngày thêm hao gầy, dáng mẹ giờ đã cong như một dấu chấm hỏi, mà dôi mắt vẫn lo âu, chờ đợi. Chiều nay 30 tết ... sao chưa thấy con về!!!

Xin Được Đóng Góp Sự Thiết Kế Trang Web Này Để Tỏ Lòng Tri Ân Đến Cha Hiệu Trưởng & Quý Thầy Cô