Hình Bóng Mẹ Hiền

Tác Giả: Phan Văn Thanh, CHS Văn Đức Lớp 12C Niên Khóa 1973 – 1975

Quê hương ơi! Tóc sương mẹ già yêu dấu
Tiếng ru nỗi niềm thơ ấu
Cánh tay êm tựa mái đầu
Ôi! bóng hình từ bao lâu còn ghi mãi sắc màu!

Chủ đề Mẹ là thiên trường ca bất tận, là câu chuyện dài hơn cả chiều dài quê hương đất nước. Tôi đã đọc Mẹ Tôi – Mẹ Yêu – Mẹ Nuôi – Tưởng nhớ về Mẹ ... đọc say mê như những câu chuyện cổ tích làm tôi xúc động ... và nghe như có chút gì đó trong nỗi niềm ăn năn muộn màng, dù thật sự tôi chẳng có lỗi gì trong những câu chuyện cảm động và chân thành ấy.

Có bao nhiêu lời hay ý đẹp các anh chị đã dành tặng Mẹ cả rồi, giờ tôi là kẻ trắng tay, chẳng còn chút vốn liếng gì để mà viết, muốn viết cũng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu! Thôi đành khóc mướn thương vay để nợ nần, lấy chuyện đời chuyện người để tỏ nỗi lòng của mình vậy.

Tiếng Rao Từ ... Gánh Hàng Rong

Con người khi sinh ra ngay từ lúc còn nằm trong nôi đã được nghe câu hát, lời ru của bà, của mẹ. Những âm thanh êm đềm ấy theo ta chìm vào trong giấc ngủ để mãi mãi trở thành ký ức tuổi thơ. Rồi khi lớn lên thoát khỏi vành nôi, chập chững những bước đi đầu đời, bước dần ra ngưỡng cửa nhìn cuộc sống quanh ta cũng là lúc nghe được tiếng rao đường phố, tiếng rao ấy cùng ta lớn dần theo năm tháng ... Nếu ai đó chưa từng nghe tiếng rao ấy một lần, chưa từng ăn gói xôi, tấm bánh từ những âm thanh đường phố thì sẽ chẳng bao giờ cảm nhận được niềm vui hay nỗi buồn của những người gánh hàng rong.

Trên con phố khuya, có một người đang gánh hàng rong
Cơn mưa vẫn rơi, tiếng rao buồn lạc lõng chơi vơi
Bao năm vẫn ngược xuôi, lòng vui thấy con thơ mỉm cười
Mưa ơi! thôi ngừng rơi, để mẹ về còn chút niềm vui
"gánh hàng rong"

Ai mà biết được, có bao nhiêu số phận, bao nhiêu mảnh đời nằm trong đôi quang gánh đó. Có bao nhiêu người đã thành danh từ tiếng rao đường phố. Bàn chân mẹ rong ruổi, xuôi ngược khắp hang cùng ngõ hẻm với chồng chất những lo toan, muộn phiền. Đôi vai gầy mỗi ngày mẹ thêm nặng trĩu, mẹ đã gánh cả một trời mưa nắng mà không hề than van, những giọt mồ hôi ướt đẫm lưng áo là để đổi lấy chén cơm cho đàn con nhỏ dại. Mẹ đã chịu bao vất vả nhọc nhằn để con mình có thêm tấm áo manh quần. Những hy sinh thầm lặng đó từ mỗi bước chân, mỗi tiếng rao của mẹ trên đường phố giữa cái lạnh sương khuya.

Ngày vui chóng qua, chốn đô thành rực rỡ phồn hoa
Còn đây, bóng dáng ai thân hao gầy oằn gánh trên vai
Cho con bao ngày vui, mẹ cay đắng xót xa ngậm ngùi
Ôm con trong vòng tay, mẹ quên hết bao nhiêu mệt nhọc

Có một hôm, vô tình nghe ca sĩ Minh Tuyết hát bài "Gánh hàng rong" của nhạc sĩ Lê Quốc Dũng - Minh họa cho bài hát này là đoạn video clip quay cảnh một bà mẹ hai vai nặng trĩu, kẽo kẹt đôi quang gánh đang rong ruổi với lời rao trên đường phố.

Khi hát xong bài hát, ca sĩ Minh Tuyết xúc động, nghẹn ngào, cô không thể cầm lòng được, cứ mặc cho những giọt nước mắt bất chợt tuôn rơi thành dòng, những giọt nước mắt chảy ra từ tận cùng của trái tim, và cô bật khóc nức nở ngay trên sân khấu, trước mặt đông đảo khán thính giả mà không kịp ngại ngùng.

Cả khán phòng như lặng theo dòng cảm xúc ... Vì người đóng minh họa trong đoạn video clip ấy chính là mẹ cô. Cô bộc bạch: "Em hát gánh hàng rong thay cho lời cảm ơn mẹ, em hát đến đâu lại thấy hình ảnh của mẹ đến đấy. Ngày xưa nhà nghèo nên mẹ em vất vả khổ cực lắm, em từng chứng kiến người ta xua đuổi và khinh rẻ mẹ. Có lần, thèm ăn sầu riêng mà mẹ không dám mua vì không có tiền, mẹ đi lượm vỏ sầu riêng đem bỏ dưới gầm gường cho thoảng mùi để đỡ thèm".

Bà đã tần tảo một nắng hai sương, không quản ngại bất cứ công việc lương thiện nào để kiếm tiền nuôi con khôn lớn thành người như hôm nay. Một Minh Tuyết, Hà Phương, Cẩm Ly ... Bây giờ, chị em cô có đủ điều kiện lo cho mẹ thì mẹ đã già yếu, bệnh hoạn không thể ăn được nữa rồi. Có lẽ suốt đời chị em cô không thể nào quên công ơn và hình bóng của người mẹ hiền đã tận tụy một đời, hy sinh vì những đứa con bé bỏng, dại khờ mà mẹ đã hết lòng yêu thương.

Mẹ ơi! Khi mẹ cho con ăn thì mẹ tươi cười – khi con cho mẹ ăn sao mẹ lại khóc.

Tôi không dấu diếm, vì hoàn cảnh của Minh Tuyết cùng nỗi xót xa, day dứt của cô cũng là hoàn cảnh và nỗi xót xa, day dứt của chính tôi.

Đời Mẹ

Ai cũng có một người mẹ để mà yêu mà nhớ, để hoài niệm về một dĩ vãng với bao cay đắng, ngọt ngào trong tình thương bao la của mẹ, dẫu người mẹ ấy chỉ mộc mạc, chân quê nhưng là người có trái tim đong đầy những yêu thương, và một tấm lòng bao dung, độ lượng không bờ bến.

Mẹ tôi – một người phụ nữ hiền lương, chân chất và nhân hậu. Một người mẹ quanh năm lam lũ gánh chịu không biết bao nhiêu khó nhọc của cuộc đời. Mẹ là hiện thân của sự hy sinh và lòng độ lượng. Mẹ tôi không được sinh ra trong nhung lụa, mà xuất thân từ một gia đình nền nếp, tuy vất vả trong cuộc mưu sinh nhưng vẫn giữ gìn cái đạo nghĩa làm người. Cho dù quanh năm mưa nắng với ruộng vườn, thì mẹ vẫn là kho tàng ca dao tục ngữ, là những pho truyện cổ tích kể cho các con nghe như một bài học, một cách truyền dạy về lòng nhân nghĩa.

Mẹ đã hát ru tôi bằng những câu thơ Kiều với giọng ru chan chứa nỗi niềm ... Rồi thời gian trôi qua, cũng những câu Kiều ấy giờ thì mẹ lại ngồi ru cháu ... có lẽ đã vài chục năm trôi qua, mà sao lời ru của mẹ vẫn man mác ngọt ngào như ngày xưa khi tôi còn bé mỗi lần thổn thức bên vành nôi, giọng ru của mẹ gợi nhớ bao thương cảm, hình bóng mẹ cứ ẩn hiện trong tôi rất mộc mạc mà cũng rất cao quý.

Mẹ đã chịu biết bao khó nhọc để con được sinh ra, được có mặt trên cuộc đời. Chín tháng cưu mang, ba năm ẵm bồng chăm bón biết bao nhiêu gian nan khổ cực. Chưa kể khi trái gió trở trời mẹ phải thao thức suốt đêm thâu lo cho con từng miếng ăn, vỗ về con từng giấc ngủ, từng ly sữa, từng viên thuốc ... Con được khôn lớn như hôm nay là nhờ đôi bàn tay mẹ hiền. Mẹ đã hy sinh cả quãng đời thanh xuân, không ngại gian khó, không ngại khổ cực. Mẹ luôn ở bên con an ủi, dỗ dành những lúc con buồn phiền, đau khổ. Mẹ đã yêu con hơn yêu cuộc sống của chính mẹ.

Ôi! Tình thương của mẹ tha thiết quá, bao la hơn biển rộng sông dài, con biết lấy gì đền đáp công ơn ấy…không ngôn ngữ nào có thể nói hết tình yêu và sự hy sinh của mẹ dành cho con. Mẹ ơi! Con muốn nói với mẹ một điều mà từ bấy lâu con chưa dám nói

Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha

Không có mẹ, đời con như hụt hẫng, chênh vênh. Mẹ là vốn liếng yêu thương, là cây cao bóng cả che mát cho con trên đường đời. Mẹ là cánh chim cho con bay thật xa, giúp con vượt qua những gian truân, trở ngại trên đường đời xuôi ngược. Mẹ là dòng nước mát, là suối nguồn của mọi yêu thương ... xin đừng vội xa con

Lòng Mẹ

Có lần, giữa buổi trưa hè oi ả, tôi đi ngang qua một xóm vắng, bỗng nghe thấy lời ru con à ơi…ru hời ... của người mẹ trẻ vọng ra từ căn nhà nhỏ. Tôi dừng chân, đứng nép dưới hàng hiên bên cạnh cái nắng gay gắt để lắng nghe từng lời ru êm đềm, ngọt ngào, rồi chợt nhớ về mẹ với bao nỗi niềm của một thời thơ ấu ...

À á ru hời ơi hời ru
Mẹ thương con có hay chăng
Thương từ khi thai nghén trong lòng
À á ru hời ơi hời ru

Được nghe lại những lời ru câu hò dù chỉ một chút thôi, cũng thấy mình như trở lại nhỏ bé bên cánh võng. Những lời ru không chỉ chan chứa yêu thương mà còn chất chứa trong đó cả nỗi vất vả, nhọc nhằn qua tháng ngày cơ cực mang nặng đẻ đau của mẹ khi sinh ra con và nuôi dạy con. Lời ru nhè nhẹ êm đềm kia còn là những ước mơ của mẹ gửi gắm vào trong đó để mỗi ngày nó cứ âu yếm đi vào giấc ngủ, thấm đấm vào tâm hồn nhỏ bé non nớt và xinh xắn của tuổi thơ con.

Lắng nghe câu hát, lời ru từ những giai điệu mộc mạc nơi người mẹ trẻ chợt thấy không gian như chùng xuống. Nó làm ta nhớ về hình ảnh người mẹ thân yêu, nhớ kỷ niệm thời thơ ấu , nhớ câu chuyện ngày xửa ngày xưa cùng những tình cảm dịu dàng mà mẹ đã dành trọn cho con. Nhưng có lẽ vì mải mê, tất bật với những bon chen cuộc sống nên hầu như đã bị lãng quên từ rất lâu rồi.

Y Vân mồ côi cha, nhà nghèo, mấy mẹ con dắt díu nhau nương náu trong một túp lều xiêu vẹo nơi ngõ chợ Khâm Thiên. Chính vì thế mà Y Vân rất thương mẹ và các em. Sau khi vào Sài Gòn, chàng nhạc sĩ nghèo phải đi dạy nhạc để kiếm tiền nuôi mẹ và em Y Vân còn là nhạc công chơi Đại Hồ Cầm cho các nhà hàng ở Sài Gòn.

Mỗi đêm khi anh đi chơi nhạc, mẹ anh ở nhà bê thau quần áo của anh ra giặt ở máy nước công cộng. Có một đêm, bà ngồi giặt đến 2 giờ sáng thì ... bị cảnh sát bắt về bót vì tội không tuân lịnh giới nghiêm! Đến sáng, khi chàng nhạc sĩ về nhà biết mẹ bị bắt anh vừa khóc vừa viết ... lòng mẹ thương con như vầng trăng tròn mùa thu. Tình mẹ âu yếm như làn gió đùa mặt hồ. lời ru man mác êm như sáo diều dật dờ. Nắng mưa sớm chiều vui cùng tiếng hát trẻ thơ ... thương con, thao thức bao đêm dài, con đã yên giấc, mẹ hiền vui sướng biết bao. Thương con khuya sớm bao tháng ngày, lặn lội gieo neo, mái tóc trót đành đẫm sương ... Bản nhạc Lòng Mẹ ra đời từ hoàn cảnh như vậy đó. Viết xong, anh hát cho mẹ nghe. Lần này thì cả hai mẹ con cùng ... khóc.

Nếu không có những nhạc phẩm nhẹ nhàng, sâu lắng như Lòng Mẹ của Y Vân thì rồi những câu hát êm đềm như dòng suối, lời ru ngọt ngào như dòng sữa mẹ ... chỉ còn là hồi ức ẹp về tình yêu của mẹ dành cho con. Vì trong ký ức của giới trẻ ngày nay hình như lời ru của mẹ là một điều gì đó rất xa lạ, thậm chí như một thứ hàng hóa xa xỉ …nó sẽ mai một dần theo năm tháng và người ta chỉ còn nghe lại được từ trong kỷ niệm của lớp người xưa ... để rồi vay mượn cảm xúc, hình bóng về một tuổi thơ êm đềm.

Có lúc nào chợt nghe câu hát bên hiên nhà, nơi góc phố hoặc một giọng rao ai đó từ những gánh hàng rong ... hình bóng mẹ lại hiện về trong tôi với nỗi nhớ thương đến thắt òng ...

Nhớ Món Canh Cua Mẹ Nấu

Canh cua rau đay – mùng tơi là món ăn dân dã mà bất kỳ một người dân miền bắc nào cũng biết, cái vị ngọt mát đã trở thành hương thơm đặc trưng của thời thơ ấu, của nỗi nhớ về mẹ. chẳng biết từ bao giờ, món canh cua đã trở thành nỗi nhớ canh cánh bên lòng của những đứa con khi phải xa nhà, xa quê hương. Món canh cua tuy mộc mạc nhưng lại rất công phu, mẹ đã làm cẩn thận, tỉ mỉ và khéo léo giống như sự chăm sóc của mẹ dành cho con.

Ngày xưa còn bé, mỗi lần mẹ nấu canh cua thì tôi là người giã cua giúp mẹ. Cua được giã cùng với chút tỏi ớt, chút muối trong chiếc cối nón sắt cho đến khi nhuyễn nhừ mới được. Ngồi chăm chú xem mẹ làm hết các công đoạn cũng phải mất hơn một tiếng đồng hồ mới xong. Có 4 việc phải làm để chuẩn bị trước khi nấu canh cua.

Khi những con cua có màu vàng vừa to vừa khỏe đã được rửa sạch thì công đoạn đầu tiên là xé cua, tức là lấy mai ra khỏi phần thịt con cua. Việc tuy đơn giản nhưng khó làm lắm, nếu không biết cách dễ bị cua cắp đau thấu trời. Tiếp theo là khêu gạch cua, giã cua và lọc thịt. Phần lọc thịt cua phải lọc nhiều lần cho tới khi nước trong là được.

Sau đó, khuấy đều từ đáy nồi trước khi đun sôi phần nước lọc thịt để gạch cua nổi lên trên. Rồi cho rau đay, mùng tơi và các gia vị khác vào, nhất định phải có chút mắm tôm thì mới đậm đà hương vị ... Khoảng 5-7 phút trước khi nhắc nồi canh xuống, mới cho mướp hương đã được cắt khúc vào để mướp không bị mềm nhũn mà vẫn giữ được màu xanh trông rất hấp dẫn.

Sài gòn mùa này nắng nóng như thiêu, nếu có được bát canh cua đồng nấu với rau đay, mồng tơi hay rau muống, ăn chung với quả cà pháo trắng giòn ngay giữa trưa hè thì ngon tuyệt chẳng còn hạnh phúc nào bằng.

Thời buổi hiện đại, không thiếu gì những món ăn sang trọng, đắt tiền. Vậy mà tôi cứ nhớ mãi tiếng chày giã cua thình thịch, mùi thơm thoảng ra từ nồi canh trên bếp, và những giọt mồ hôi trên trán mẹ ... Tất cả đã trở thành nỗi nhớ của những người con xa gia đình, xa quê hương… Nếu có hôm nào chợt nhớ đến mẹ, bạn hãy tìm về bên bữa cơm gia đình với bát canh cua ngọt ngào hương vị quê hương. Bạn sẽ cảm nhận được nguyên vẹn hình bóng mẹ hiền thuở thiếu thời, lúc người còn sống tôi lên mười ...

Nỗi Nhớ Quê Nhà

Tôi là đứa con được mẹ chọn để kể lể và gửi gắm tâm tình chỉ vì tôi sẵn sàng lắng nghe mẹ kể chuyện cho dù câu chuyện đó tôi đã nghe đến vài chục lần ... dù vậy, tôi vẫn lắng nghe một cách chân thành, còn mẹ cứ say sưa kể chuyện mình, chuyện đời những câu chuyện xa xưa ... chuyện đồng áng của nhà nông với những cơn mưa dầm nắng dãi, chuyện mùa đông giá rét với cái lạnh cắt da, xẻ thịt mà vẫn phải khoác áo tơi ra đồng, chuyện mất mùa đói kém ... Những câu chuyện luôn bắt đầu bằng điệp khúc " quê mình nghèo lắm con ạ!". Nghe đến tội nghiệp.

Mẹ tôi ước mơ được trở về quê hương đất Bắc, nơi mà từ đó mẹ theo đoàn người di cư vào tận miền Nam cách đây hơn 50 năm. Trong tâm tưởng mẹ tôi vẫn còn in đậm hình bóng quê nhà với những con đường làng rợp bóng tre xanh, tiếng sáo diều vi vu, chiều muộn trên bờ đê, đàn trẻ dắt trâu về khi khói lam chiều lãng đãng bay lên từ bếp lửa nhà ai, ngoài đồng vắng, tiếng lúa vẫn rì rào đùa vui trong gió ... bến đò xưa, con sông cũ là hình ảnh cuối cùng của một cuộc sống thanh bình trước khi mẹ rời bỏ quê hương.

Có phải khi xa rời quê cha đất tổ thì ngày tháng của quá khứ bỗng trở thành nỗi nhớ mênh mông và khi mùa xuân về nỗi nhớ ấy càng thêm da diết. Điểm tựa tâm hồn cũng chính là giá đỡ tâm linh, vì thế mà người ta không bao giờ quay lưng với nó dù chỉ trong ý nghĩ, đó còn là một thứ tài sản vô giá không thể đánh đổi bằng của cải vật chất.

Ba tôi mất đi, còn lại một mình mẹ. Sau bữa cơm chiều bà thường ngồi lặng yên với chút buồn xa xăm, cả đời mẹ có được mấy ngày vui so với những nhớ nhung, mất mát và gian khổ mẹ đã phải gánh chịu trong cuộc đời.

Năm ấy ... Tôi cùng mẹ theo đoàn người di cư năm xưa về thăm lại quê hương miền Bắc, một chuyến đi về nguồn của các cụ tuổi già bóng xế. Cứ nhìn thấy nụ cười rạng rỡ, hân hoan trên nét mặt thì đủ biết các cụ đang rất mong nhớ, rất vội vã và vui sướng, hạnh phúc chừng nào khi được cùng nhau về thăm lại quê hương xứ sở.

Sau bao nhiêu biến đổi thăng trầm cùng mệnh nước nổi trôi, quỹ thời gian của các cụ không còn nhiều, chỉ như giọt nắng, giọt sương mong manh cuối ngày. Thế nên, ai cũng muốn đi lại những bước chân trên từng con đường làng nhỏ bé của ngày xa xưa, nhìn lại cây đa bến nước cho thỏa lòng mong nhớ. Chính nơi đây, năm mươi năm trước họ đã phải lật đật ra đi mà chưa kịp hiểu nguyên nhân vì sao lại phải ra đi ...

Mẹ tôi dắt tôi đi khắp làng trên xóm dưới, chỉ cho tôi xem chỗ này trước kia là cái cổng làng, nơi đó là cái ao mà ngày xưa mẹ cùng chúng bạn thường ra ngồi dặt chiếu ... Thế nhưng, khi đặt chân đến cái nơi đã làm cho bà nhớ nhung đến thắt lòng giờ không còn ai ở đó, những người bạn thuở thiếu thời, người thì qua đời, người tha phương xứ khác, nếp nhà xưa giờ cũng thay tên đổi chủ. Đứng giữa quê nhà mà bà cảm thấy lạc lõng, bơ vơ.

Điều buồn nhất là hình bóng cùng những hoài niệm đẹp về một quê nhà trong tâm hồn bà đã sụp đổ, bà như hụt hẫng, cô đơn đến ngỡ ngàng. Bà nuối tiếc vì cơn lốc thời gian đã vô tình xóa bỏ và cuốn đi tất cả vùng trời thương nhớ nơi cõi lòng bà.

Trở vào miền Nam, bà buồn quay quắt, từ đó trong câu chuyện thường ngày không còn nghe bà nhắc tới hai tiếng quê nhà. Rồi đây, nỗi buồn ấy làm gì chẳng gặm nhấm trái tim bà, và bà sẽ lại âm thầm khóc một mình như đã từng khóc khi tiễn những đứa con lên đường đi xa. Có ai biết, mẹ vẫn từng đêm lặng lẽ nguyện cầu cho mùa đông nơi ấy bớt lạnh, để con mẹ nơi đất khách quê người có được chút ấm lòng.

Dưới mắt mẹ, những đứa con vẫn muôn đời bé bỏng, luôn cần sự bảo bọc chở che và chăm sóc của mẹ. Chỉ đến khi nuôi con tôi mới hiểu được vì sao mẹ khóc, vì sao mẹ cười. Tình mẹ thương con bao la quá.

Thời gian trôi qua thật mau, bóng dáng mẹ cũng phôi pha theo ngày tháng. Tội nghiệp mẹ, một góc quê nhà thương yêu từ nay sẽ mãi mãi chìm vào trong quá khứ, mọi con đường vẫn còn đấy, chỉ có mẹ mỗi ngày thêm hao gầy, dáng mẹ giờ đã cong như một dấu chấm hỏi, mà dôi mắt vẫn lo âu, chờ đợi. Chiều nay 30 tết ... sao chưa thấy con về!!!
Tâm Tình & Chia Sẻ

Hoàng Anh Tuấn <tuantaxi@yahoo.com>
Date: Wed, May 12, 2010 at 12:52 PM
Subject: Hình Bóng Mẹ Hiền

Anh Phan văn Thanh thân mến,

Em không muốn ai đâu đó chặc lưỡi kêu oang oang: "mèo khen mèo dài đuôi", nhưng tuần tự qua nhiều bài viết của anh về sự trình bày và cách hành văn, em rất thán phục. Trên trang Web nhỏ bé của trường Văn Đức, "Bạn Viết" không phải là để phô diễn tài năng hay chỉ là đánh bóng tên tuổi của mình, nhưng nó nói lên những "Chân Thành" của một học trò thiết tha với bao kỷ niệm trong mái trường xưa. Quay ngược kỷ niệm thời gian đã qua là một tri ân không nhỏ đối với Trường nói chung, với Thầy Cô và các Bạn Học không phân biệt niên khóa nào nói riêng…

Riêng em, với tư cách "bạn đọc", rất chân tình cám ơn anh. Tuy là CHSVĐ, nhưng vốn liếng văn chương của em quá "Hạn Hẹp & Nghèo Nàn", không vì đó, mà em "mắc cở" không dám viết dăm ba bài chào trường và chào bút. Lướt qua những bài viết của các anh chị học sinh Văn Đức, bài nào cũng hay, cũng mang một sắc thái mới lạ, mỗi cách viết nói lên sự kiều diễm khác nhau như "muôn hoa đua nở". Mỗi lần đọc là mỗi lần em có thêm từ mới, câu văn mới và mở mang kiến thức.

Trở lại Hình Bóng Mẹ Hiền, đến đoạn anh diễn tả và chuyên chở món "Cua Đồng với Rau Đay", ôi thôi! vừa đọc vừa "Húp ..." nước miếng chùm chụp. Cái mùi thơm của "Gạch Cua" khi được phi vẫn còn phảng phất ở đâu đây đó và làm nhức nhối lòng Người. Anh nói đúng, cho dù yến tiệc có thịnh soạn đến đâu, món ăn dân dã, hèn mọn đồng quê vẫn không sao quên được ...

Cám Ơn, Cám Ơn xin bái phục! ...

TB: Canh rau đay nấu với cua đồng mà ăn với cà muối, cà ghém hay muối sổi chấm với mắm tôm là số dzách…. Nhâm nhi, nhâm..nhi cho tôi xin thêm ly rượu nếp than nhé.
Long Hải "long.hai@truongvanduc.net"
Date: Wed, May 12, 2010 at 03:00 PM
Subject: Hình Bóng Mẹ Hiền

Mến Gửi Anh Thanh,

Xin chân thành cảm ơn sự đóng góp của Anh về bài viết cho trang web Trường Văn Đức. Chỉ có đáng tiếc duy nhất một điều là không biết Anh cố tình hay vô ý mà đã gợi lại hàng độc & khủng như món "Canh Cua Rau Đay" cho Anh Em ở Hải Ngoại biết lễ độ là như thế nào, như vậy thì chỉ có AMEN mà thôi. Anh mà chiêu đãi thêm món "Lợn Luộc" chấm với "Mắn Nhĩ" nữa thì đảm bảo anh Vi Túy, anh Phan Tiến, TuấnHải sẽ lũ lượt kéo nhau về để hưởng thụ cho thỏa mãn cái thú khoái khẩu này đấy nhé.

Thanh Nga là một trong những tay bút cự phách của trường Văn Đức, không biết Ai trong nhóm Anh Em mình có thể "Thỉnh" được Nàng hạ sơn đây.
Phan Thanh "thanhsaigon57@yahoo.com.vn"
To: long.hai@truongvanduc.net
CC: thantaxi@yahoo.com
Date: Wed, May 12, 2010 at 5:46 PM
Subject: Chia Sẻ

A. Hải - Tuấn thân mến,

Trước hết xin được chân thành cảm ơn các bạn vì đã đọc bài viết của mình.

Muốn chia sẻ với các bạn vài điều.

Bạn bè cho rằng mình là mgười lẩn thẩn, đa đoan hay góp nhặt chuyện đời rồi kể cho thiên hạ nghe. Thực ra Thanh chỉ viết những gì mà người ta bỏ quên không viết, chuyện mưa nắng cuộc đời của những thân phận hẩm hiu, chuyện những con đường trơn ướt của mẹ, những cánh diều trăn trở của cha...và những gì mình đã sống đã đi qua. Nếu ai đó viết về sự hùng vĩ của núi rừng thì Thanh sẽ viết về sự chịu đựng của rừng núi. Nếu người ta nói đến nụ cười thì Thanh sẽ kể về giọt nước mắt, những câu chuyện rất đỗi đời thường.

Khi đọc những bài viết của các anh chị trên trang web nhà của chúng ta, Thanh luôn đọc kỹ từng lời, đọc một cách trân trọng, cho dù người viết là ai thì đó cũng là những tâm tình chia sẻ một cách chân thành nhất.

Cũng như Tuấn đã nói, chúng ta viết không phải để đánh bóng tên tuổi, chúng ta có mặt là để cùng nhau chia sẻ những vui buồn trăn trở, cùng nhau thăng tiến trong cuộc sống vốn đã khô khan vất vả chứ không phải để đố kỵ, để khích bác hay chê bai hoặc hơn thua ở chốn này.

Riêng cái món "canh cua - rau đay" vì nó mộc mạc, dân dã quá cho nên các anh chị đã bỏ quên không viết, Thanh là người đến sau nên tiếp tục hoàn thiện những gì bỏ quên vậy mà.

Nói nhỏ với các bạn, Anh Nguyễn Vy Túy là người ghiền món canh cua - rau đay nhất xứ, lần nào về anh Túy cũng đi ăn ở cơm niêu Sài Gòn và không bao giờ quên gọi món canh cua rau đay - cà ghém và cá kho tộ nữa.

anh Hải mến!

Thanh nghĩ, để mời được cây viết Thanh Nga hạ san đến Tụ Nghĩa Đường với anh em mình có lẽ anh Hải nên bắt chước ông Lưu Bị "Tam cố thảo lư" xem sao. Nếu người đẹp vẫn không chịu xuống núi ... chắc đã quên một thời để nhớ mất rồi. Thanh cũng đành Bótay.com thôi.

Vài dòng chia sẻ để chúng mình hiểu nhau nhiều hơn. Xin cảm ơn.

Chúc các bạn vui vẻ, hạnh phúc

Thân ái

Xin Được Đóng Góp Sự Thiết Kế Trang Web Này Để Tỏ Lòng Tri Ân Đến Cha Hiệu Trưởng & Quý Thầy Cô