Lối Cũ

Tác Giả: Trần Kính Lãm, Cựu Học Sinh Văn Đức Niên Khóa 1966 – 1970

Như mọi việc, Duyên không hề nhớ được chốn này. Nhưng dường như có cái gì đó khiến cô vừa e dè lại vừa mạnh dạn dấn bước vào con hẻm khi trời đã dần về chiều. Trong cái trí nhớ hao mòn của mình, cô chỉ láng máng là mình từng biết ngôi trường lúc nãy cô đi qua, có lẽ do cái tháp chuông có cây thập tự đứng tựa lưng vào bờ tường ngôi trường mới e ấp hiện ra trong cái trí não đầy thắc mắc. Chân tháp chuông dường như còn lưu dấu trong đáy mắt rất đẹp của Duyên hình ảnh một người bạn tinh nghịch thời thơ ấu, bị phạt phải đứng giữa trời nắng vì một lý do gì đó đã mờ phai...

Phải rồi, đó là Hải "tồ", thằng bạn học chuyên chạy theo chọc ghẹo cô, như bao thằng bạn cùng lớp thuở ấy vì thật ra, cô xinh lắm kìa! Bất giác, cô lấy ra trong chiếc bóp cái hộp phấn có đính chiếc gương nhỏ màu hồng. Cô soi vào đấy, rồi hài lòng:
  • Mày còn đẹp lắm, Duyên ạ!
Rồi lẩm bẩm:
  • Mỗi tội quên...
Duyên thở dài, vì mọi sự đã rời khỏi đầu óc cô từ lâu lắm rồi. Sau khi tai nạn xảy ra, Duyên chẳng còn là mình nữa mà là một cô gái ngớ ngẩn, suốt ngày tìm lại những thước phim quá khứ, để mãi đi vào ngõ cụt hoang đường. Cho dù cô vẫn thừa nhan sắc khiến bao chàng trai mê mẩn, nhưng đến khi họ khám phá ra nơi cô chỉ là một phụ nữ ngẩn ngơ, thì ngay cả một cuộc hẹn với hai ly kem dưới ánh đèn màu lung linh cũng chẳng làm cho chàng trai si tình nào chịu ngồi đến phút cuối mà...trả tiền!

Thật ra, cũng có những người bạn xưa tìm đến cô, nhưng họ chẳng hề thấy nơi cô ánh mắt long lanh ngày nào. Ánh mắt tuyệt vời ấy dường như trống rỗng, khác với ngày nào còn đầy những bóng hình chen chúc chờ cô ban cho một nụ cười đầy hứa hẹn...

Trời bỗng đổ mưa. Chẳng hiểu sao Duyên lại có ý định rất cắc cớ là phải đi trong cái màn mưa lãng đãng ấy. Và cứ thế, cô đi như một người mộng du, kệ cho chính cơn mê lôi ra khỏi cái ướt át, để mụ đi với những thứ dần dần trở lại với cái đầu còn di chứng lần đụng xe...

Ồ! Chẳng phải kia là cái cầu gỗ ngày xưa sao? Cho dù người ta có làm lại sàn cầu bằng xi măng thì rõ ràng hai bên tay vịn của nó vẫn là những ống sắt nham nhở sơn màu vàng chùa cũ kỹ sao? Ơ! Qua khỏi cầu chẳng phải là cây bông gòn với những trái dài dài tòn ten trên những cánh tay vươn rộng sao? Và chẳng phải những dúm bông ti gôn vẫn điểm trang những ánh sao li ti màu hồng trên thân cây bông gòn cao lớn ấy sao? Cô đưa tay lên mái tóc, mường tượng ra cái hình ảnh một vòng hoa ti gôn ấy đã có lần ai đó choàng lên...

Ồ không! Vì nếu thế thì chỗ này phải là nơi ông già bán cà rem tựa xe chờ đám học sinh lâu nhâu chứ? Chẳng phải dạo ấy cô từng chờ ông xắt miếng kem đến nhỏ cả nước miếng, rồi tiếp tục chờ ông đập đập cái lưỡi dao để cây que bằng tre lún vào thớ kem rồi mới đưa cho cô, trước khi lũ nước bọt kịp ào ạt trôi ra khỏi cái miệng thèm thuồng của cô sao?

Cô thất vọng, vì như mọi khi, mọi nghĩ suy của cô rốt cuộc cũng đâm vào ngõ cụt!

Mà cô đâm vào ngõ cụt thật rồi! Đầu ngõ chính là cây cột đèn cũ rích bằng xi măng. Những thanh ngang cũng bằng xi măng của nó thòi ra những hòn sỏi nham nhở. Duyên đưa tay sờ vào lũ sỏi ấy, rồi "á" lên! Thì ra cái lỗ be bé, dấu vết hòn sỏi rời ra vẫn còn đó cứ như mới vừa hôm qua. Cô tái mặt vì sự phát giác của mình. Chỉ một thoáng ngần ngại là cô đã vội bước hẳn vào ngõ. Căn nhà cuối cùng đã nằm kia không ngoài cái đoán định của cô...

Duyên bần thần trước cánh cổng khép hờ. Mái tôn đạm bạc vẫn rả rích tiếng mưa gõ nhẹ nhàng trên ấy. Dòng nước chảy từ mái, trườn nhẹ qua cái sân rồi xộc nhẹ vào đôi dép cô mang, khiến cho tiếng hát của ai kia trong nhà thêm sũng ướt:
  • Đêm nay, ai đưa em về...
Duyên như ngất ngư với tiếng ca gợi nhớ ấy. Tiếng ca như ma ám khiến cô đẩy cửa bước vào. Tay chủ nhà vẫn ôm cây đàn nhả những lời buồn bã. Bên cạnh là chiếc bàn với chiếc bánh kem be bé có cắm cây nến trong cái phập phù của buổi mưa tối ám. Một luồng điện chạy xẹt qua người khiến Duyên tê cóng. Nhưng miệng cô thì ú ớ:
  • Nguyễn, Nguyễn...
Hắn giật mình quay lại! Bóng tối khiến hắn không nhìn thấy rõ người đối diện:
  • Chị kiếm ai vậy?
  • Ơ! Phải anh là Nguyễn không?
  • Vâng, tôi là Nguyễn đây!
Cô phều phào:
  • Duyên đây mà...
Hắn bật ngay dậy, ú ớ:
  • Phải Duyên thật không?
Mưa như nhẹ đi một chút. Hắn định bật đèn nhưng nghĩ sao lại thôi. Hai người ngồi thinh lặng, mãi một lúc, Duyên mới hỏi:
  • Sinh nhật anh phải không?
  • Ừ! Hôm nay là sinh nhật tôi, Duyên ạ!
Rồi mắt hắn sáng lên trong cái leo lét của mưa:
  • Mà cũng là sinh nhật của Duyên nữa!
  • Thật không?
  • Thật chứ!
  • Sao anh biết?
  • Thì hồi đó...khoái Duyên nên...bí mật điều tra mà...
Cô mở bóp, lôi cái thẻ căn cước cũ rích ra, lom lom mắt nhìn vào mà chẳng thấy gì vì trời đã tối. Nguyễn bật quẹt lên, đốt cây nến đỏ và để nó ngự giữa chiếc bánh đơn sơ. Hai cái đầu chụm lại, cho đến lúc Duyên reo lên:
  • Đúng rồi!
Trong cái long lanh của hai đôi mắt, họ cùng thổi tắt ánh nến độc nhất ấy. Duyên chợt nhớ ra biệt danh của kẻ cùng chìm trong bóng tối hôm nay. Cô phá ra cười, la lên:
  • A ha! Nguyễn "nhát"...

Xin Được Đóng Góp Sự Thiết Kế Trang Web Này Để Tỏ Lòng Tri Ân Đến Cha Hiệu Trưởng & Quý Thầy Cô