Lắm Mồm

Tác Giả: Trần Kính Lãm, Cựu Học Sinh Văn Đức Niên Khóa 1966 – 1970

Chen chúc mãi rồi, ngẫm được chi?
Ngoài cái cau mày, cái thị phi
Cái giận, cái hờn, cùng nhiếc móc
Vui ư: chỉ một chút làm vì!

Đổ sức cho nhiều, có xứng chăng?
Khi giờ bó gối, nói lăng nhăng
Khi ngoài kia, muôn đời ngoa ngoắt
Khi trong này, vạn nỗi băn khoăn!

Tranh đấu làm chi, chút danh cùn?
Giành giật làm chi, chút áo cơm?
Cãi cọ làm chi, toàn phù phiếm?
Để mắt mà xem chữ thánh hiền!

Chỉ sợ rồi ra, mang tiếng ngông
Chân chưa đủ móng, ngỡ mình rồng
Mắt chưa đủ sáng đành khép lại
Vui cùng ba cái chữ ranh con!

Hỡi ai yêu ta, ghét là vừa!
Vì ta không có thói ba hoa
Vì ta không đẩy đưa, tìm cách
Cho mọi sự đời phải xuê xoa!

Hỡi ai ghét ta, nhớ vắt tay...
...lên trán, mà ngẫm cuộc trần này:
Mấy ai là người yêu thực bụng?
Chẳng qua là khóc mướn, thương vay!

Hỡi ta, cứ bớt cái mồm đi
Là rộng thênh thang cõi đi về
Là mát đôi tai, hồng con mắt
Là hết hậm hực mỗi trời khuya!

Hm, kệ! trời sinh ta tréo ngoe
Ta nói, mà chẳng chút ti toe
Việc gì cứ giữ cho đau bụng
Im lặng, hẳn ta sẽ...ngứa nghề!

Xin Được Đóng Góp Sự Thiết Kế Trang Web Này Để Tỏ Lòng Tri Ân Đến Cha Hiệu Trưởng & Quý Thầy Cô