Chút Kỷ Niệm Xưa Cũ

Tác Giả: Phan Văn Thanh, CHS Văn Đức Lớp 12C Niên Khóa 1972 – 1975

Kỷ niệm chẳng là gì khi lòng ta chối bỏ.
Kỷ niệm là tất cả khi lòng ta khắc ghi

Trong cuộc đời của mỗi người, mấy ai mà không có kỷ niệm, dù ít hay nhiều, dù vui hay buồn. Tôi cũng không ngoại lệ. Tôi là người rất yêu kỷ niệm nhưng lại không thể nhớ hết mình có bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu mối tình. Những người phụ nữ ấy, dù họ là ai thì cũng đã đi ngang qua đời tôi và để lại trong tôi muôn vàn thương nhớ.

Thú thật, gia tài của tôi chẳng có gì quý giá ngoài những vật kỷ niệm rất nhỏ của bạn bè. Một chai rượu, một cái bật lửa, một chiếc ly thủy tinh, dăm ba cuốn truyện, sách, thơ, nhạc và những lo go hay chiếc đồng hồ cổ... thậm chí tôi còn giữ lại được một số lá thư tình ngày xưa dù phần lớn đã thất lạc.

Trong cái mớ kỷ niệm ấy, có cả cái vé mà lần đầu tiên tôi được đi máy bay nữa đấy. Còn nhiều, rất nhiều những kỷ vật dù chỉ là những thứ vụn vặt, chẳng có giá trị về tiền bạc, thế nhưng, tôi vẫn luôn trân trọng và lưu giữ, bởi đó là kỷ niệm, là tấm lòng quý mến của người đã tặng.Và tất cả đều lưu dấu của một người bạn còn sống hay đã mất. Họ vẫn ở bên nhau và bên tôi. Gia tài của tôi chỉ có thế.

Tìm Về Trong Kỷ Niệm

Những năm trước, khi Tết đến Xuân về, tôi thường rủ mấy ông bạn đi dạo phố xá, đi qua những con đường xưa, không chỉ đề xem hoa mà từ trong thâm tâm là đi tìm lại chút kỷ niệm xưa cũ ở chốn này. Ngay từ ngày mới biết yêu, tôi đã lén lút hẹn cô "nhân tình bé nhỏ" của tôi ngày giáp Tết gặp nhau ở chợ hoa, nàng đi với gia đình còn tôi thì một mình đón nàng.

Khi đó cả hai đứa còn giấu gia đình, chưa ai biết chuyện tình cảm yêu thương của chúng tôi, gặp chỉ để nhìn nhau một tí cho đỡ nhớ chứ chưa biết "nháy nhó" hay "đá lông nheo" như các đàn anh đàn chị. Tuy nhiên, cái giây phút ấy mới tuyệt vời làm sao, đúng là đi giữa mùa xuân Sài Gòn. Kỷ niệm ấy làm sao tôi quên được!

Rồi đến khi...nắm tay nhau dung dăng giữa đường phố Sài Gòn, bất chợt cơn gió thoảng qua thổi tung mái tóc nàng, nhờ cơn gió lạ ấy mà tôi ngửi thấy mùi tóc nàng như pha lẫn trong hương thơm của các loài hoa quyện lại. Cái hạnh phúc đơn sơ, giản dị có thế thôi mà đến tận bây giờ như vẫn còn đọng lại, vẫn còn phảng phất đâu đây.

Thật chả bù cho thế hệ chúng tôi ngày xưa, ai đời yêu nhau cả năm trời cũng chỉ dám mon men cầm tay hôn má. Ngày đó, những gì thuộc về chuyện tình cảm, yêu thương tuyệt nhiên không phải là thứ được phép "phơi" ra giữa đám đông hay nơi công cộng.

Ngày xưa yêu nhau người ta thường viết thư tỏ tình, mà cái chữ quan trọng nhất, chờ đợi nhất thì lại bị một cánh hoa dại ép vào trong thư che khuất. Có lẽ vì vậy mà sinh viên học sinh thời đó có thêm cái nghề viết thư thuê, những bức thư tỏ tình rất lãng mạn và ướt át, khiến trái tim bao cô gái ... tan chảy.

Phải công nhận, cái nghề viết thư thuê hồi đó có giá và ăn lên làm ra dữ lắm à nghen! Ai có nhu cầu thì phải "đặt hàng" trước. Công viết thư có thể là ly chè đậu đỏ bánh lọt, chiếc gỏi cuốn, ly nước mía ... chàng trai gửi thư đi lại hồi hộp chờ tin thư "hồi âm". Những lá thư khi đến tay các nàng tiểu thư kiêu kỳ, đỏng đảnh thường sẽ được một nhóm nữ sinh đọc chung rồi "bình loạn". Người đọc thư bao giờ cũng sẽ là một con nhỏ chanh chua to mồm và đáo để.

Cả bọn con gái cứ chụm đầu vào nhau ngồi nghe say sưa, rồi bỗng phá lên cười khi trong thư có đoạn viết nhái theo giọng điệu rất ư là "cải lương" của một tâm hồn cao thượng: "Cầu chúc em mãi mãi hạnh phúc và gặp được người tình như tôi đã yêu em". Hay như: "Lời cầu hạnh phúc, cầu chúc hai người..."

Vậy mà chẳng hiểu sao nhiều đứa quay mặt đi, lau vội giọt nước mắt. Có đứa lại cúi xuống rồi nghe... tiếng khóc thút thít mới ghê chứ!

Tôi cũng còn cất giữ trong ký ức nhiều mối tình, nhiều hình bóng phụ nữ, nhiều cái tên đã khiến tâm hồn tôi xao động, vất vả vì nhớ thương, rồi đau khổ vì tương tư... Tôi bắt đầu viết nhật ký từ năm 16 tuổi, cái "tuổi trăng tròn" đẹp đẽ với đầy những mơ ước mộng mị của cái thuở còn là học trò.

Thế rồi, tôi đã "phải lòng" cô bạn học chung trường, một cô gái đẹp như Đức Mẹ, nàng xinh tươi, duyên dáng làm trái tim bao chàng trai thổn thức. Tôi thề là cô ấy thật đáng yêu vô cùng, nhiều người lăn theo gót hài nhưng rồi toàn bị nàng... ngập ngừng từ chối.

Sau nhiều đêm trằn trọc, thao thức, tôi viết một lá thư tỏ tình gửi cho nàng; nhưng rồi nàng từ đã chối. Tôi đã tuyệt vọng và đau khổ biết chừng nào, nó giống như một cái tát mà mãi sau này tôi mới đứng lên được.

Tôi chỉ có một tình yêu thứ nhất
Trao cho em kèm theo một lá thư
Em không nhận nghĩa là tình tôi mất
Tình mất đi ai lấy lại bao giờ

Trong cuộc đời này ai chẳng có lúc yêu đơn phương, nhưng khi chúng ta vẫn còn yêu, vẫn còn nhớ đó là niềm hạnh phúc hơn là chẳng yêu ai. Sau này khi đã bình tĩnh lại, tôi mới nhận ra, đó chỉ là cảm xúc của cái tuổi mới lớn, của một thời là trai tơ, của con gà trống mới trổ mã, thích chứng tỏ mình giữa muôn người. Đó cũng là một kỷ niệm cho dù vui hay buồn.

Nhiều người bạn hiếu kỳ, cứ muốn hỏi tôi người con gái đó là ai? Là ai, điều đó không còn quan trọng. Là ai, bây giờ chẳng còn mang ý nghĩa gì nữa. Hãy cứ hình dung ra đó là một cô nữ sinh trường nào đó... Bây giờ có thể cô đã yên vui chuyện nhà, còn chàng trai si tình ngày ấy cũng đã chôn chặt mối tình đầu vào lòng mộ sâu, tận cùng trái tim.

Cuộc đời này có biết bao nhiêu mối tình đầu tan vỡ, nhưng không nhẹ nhàng như một bài thơ.

Kỷ niệm không chỉ là những gì đã trải qua trong cuộc đời, mà cách ta nhớ về kỷ niệm đó như thế nào. Tôi tin rằng, cuộc đời sẽ luôn tỏa hương cho những ai biết yêu niềm vui và nỗi buồn, bởi không một vần thơ nào mà không dệt từ nụ cười hay nước mắt.

Có thể nhiều người không đồng cảm. chẳng sao cả, tình cảm do tâm ta sinh ra, có khi tình mất mà tâm còn vọng động, đến lúc tâm bình an thì tình kia cũng đoạn tuyệt rồi.

Thôi thì, hãy tha thứ, hãy lau xóa những vết phấn son nhạt nhòa nơi vùng ký ức dại khờ, xin đừng oán trách, giận hờn nhau, để còn thấy, còn nghe yêu thương vẫy gọi, dù chỉ trong vô vọng trong cõi hoang vu.

Hai mươi năm xin trả nợ dài
Trả nợ một đời em đã phụ tôi
Bao nhiêu năm vẫn lại nhiệm mầu
Trả nợ một lần quên hết tình đau

Tìm nhau, gặp nhau rồi lại mất nhau! "Từ lúc đưa em về/ Là biết xa nghìn trùng"... Phải chăng ngay trong giây phút hạnh ngộ đã ẩn khuất sự chia xa. Tôi thề, không bao giờ muốn nghĩ như thế đâu, nhưng bởi cái cảm xúc, cái tình yêu đầu đời của tôi bị quăng quật và cứ chập chờn như bóng nắng, mà bóng nắng thì rồi cũng sẽ nhạt nhòa nơi cuối ngõ. Và em cũng thế, chỉ như nét đẹp mong manh của đóa quỳnh hương trong vườn khuya. Để rồi, tôi nhìn tôi thở dài, vừa thấy đêm tối tăm, lại vừa thấy đêm nồng nàn. Lòng thật bình yên mà sao buồn thế.

Những cuộc tình nhiều đến mấy thì rồi cũng phôi pha chỉ còn lại một mà thôi. Cuộc đời này dù có bao dung đến đâu chăng nữa rồi cũng sẽ qua đi, có còn lại chăng là những kỷ niệm, mà kỷ niệm một đời lại quá nhiều làm sao nhớ hết.

Đố ai nằm võng không đưa,
Đố ai gặp lại người xưa không nhìn.
Đố ai quên được chữ tình,
Đố ai quên được bóng hình người yêu.

Đi nhiều, thấy nhiều. Đó là vốn liếng trong văn chương của mỗi người viết, đi để tìm thấy một điều gì đó tốt đẹp ở con người, ở một tâm hồn cao thượng...có khi ở một nơi xó xỉnh quên lãng nào đó, tôi hình dung ra bóng một người đàn ông ngồi im lặng trong ngôi giáo đường vắng ngắt.

Người đàn ông đó cầu nguyện gì? Tôi thật không biết. Bạn thử đoán xem. Xin bạn một phút cho những mối tình buồn như thế. Tôi nghĩ không phải chỉ có một mà còn rất nhiều, nhiều những chuyện tình đẹp và buồn như thế.

Xin Được Làm Người Tử Tể

Không biết có phải định mệnh đã an bài hay tại cái cung mệnh của mình nó thế mà ngay từ hồi còn rất trẻ tôi đã thường xuyên xa nhà, đến bây giờ, tóc đã nhuốm màu sương gió mà vẫn còn đi khắp tứ phương thiên hạ, bỏ lại sau lưng cái gia đình bé nhỏ yêu thương.

Có lẽ chẳng người phụ nữ nào chấp nhận một ông chồng suốt ngày chỉ biết rong chơi, la cà quán xá với bạn bè, rồi nhường cho vợ cái quyền quán xuyên cửa nhà, lo toan mọi thứ thậm chí phải chạy ăn từng bữa...

Có lần con gái nói với tôi: "Má nói với con là khi nào ba ở nhà thì ba thuộc về gia đình, lúc ba ra khỏi nhà, ba thuộc về bạn bè, thuộc về những chuyến đi...".

Chẳng biết đó có phải là lời giận hờn, trách móc nhẹ nhàng mà bà xã đã mượn con gái để nhắn gửi đến người chồng "bất hiếu" cái thông điệp ấy không. Tuy nhiên, nó cũng làm tôi thấy chạnh lòng nhớ lại, vì có lời chép rằng:

"Tội gì Thiên Chúa cũng tha, trừ một tội, để cho người đàn bà chờ đợi suốt một đêm".

Chính vì vậy mà tôi muốn được làm người tử tế để chuộc lại cái tội "lỗi đức công bằng" với quý bà của mình.

Tôi không nhớ mình đã có bao nhiêu bài viết về những mảnh đời vất vả nhọc nhằn, về cái thân phận bọt bèo của người phụ nữ Việt Nam, họ là những chị bán vé số, bà gánh ve chai, những người mẹ buôn gánh bán bưng, ...đang lặn hụp trong cuộc sống mưu sinh đầy nghiệt ngã nơi vỉa hè đường phố.

Tôi cũng chẳng bao giờ phán xét ai, bởi tôi không có cái quyền đó. Ngay cả những cô gái bán hoa, bia ôm, cà phê đèn mờ hay gái ở quán bar, vũ trường... những người mà tôi đã có dịp gặp gỡ, quen biết rồi lắng nghe họ tâm sự.

Mấy ai biết được, phía sau cái vẻ hào nhoáng, phía sau cái lớp phấn son ấy, có biết bao cảnh đời cơ cực, bao nỗi niềm cay đắng mà chẳng biết tỏ cùng ai. Bởi có ai đủ kiên nhẫn và sẵn sàng tiêu tốn tiền bạc, thời gian chỉ để nghe những lời thở than vẩn vơ ấy.

Trong số đó, nhiều người đã từng là con ngoan, vợ hiền, từng có một gia đình hạnh phúc. Thế nhưng, chỉ vì những ảo tưởng, những mơ ước viển vông hoặc trong một giây phút yếu lòng...họ đã sa chân xuống bùn nhơ, họ đã lầm đường lạc lối nên khó để quay về, và cứ thế họ trượt dài trong cái dòng đời quẩn quanh như một trò chơi của định mệnh.

Trong những câu chuyện rất người mà cũng rất đời ấy, có biết bao điều thú vị đã xảy ra với tôi, có nhiều nghịch cảnh éo le khiến tôi không biết mình nên vui hay nên buồn. Một cô gái massage lại trách ngược tôi là "tiêu xài hoang phí", còn cô gái bán hoa sau một đêm trắng tâm sự, sáng hôm sau chia tay, cô ấy nói:
  • Cảm ơn anh
  • Cảm ơn vì điều gì?
  • Cảm ơn vì đã giúp em tin rằng, cuộc sống này vẫn còn nhiều người tốt
Bất ngờ cô gái ôm chầm lấy tôi, đặt lên môi tôi một nụ hôn nồng nàn say đắm, cứ thiết tha như một người yêu tiễn nhau ở cuối sân ga, để tôi không kịp bối rối trong cơn hoang mang, xúc động ...
  • Thôi! em về đây, nếu còn lần sau xin hãy nhớ tìm em
Thế là chia tay sau những phút giây tình tự, thời gian trôi qua chóng vánh như những cơn mưa rào, chợt đến, chợt đi thật tình cờ.

Cho tôi lại một mùa, mưa rơi buồn ngoại ô
Đêm đêm đèn trong ngõ soi sáng mảnh tim khô
Tôi mơ thành triệu phú cứu vớt gái bơ vơ
Tôi mơ thành thi sĩ đem thơ dệt mộng hờ

Tình yêu có thực sự cần thiết và nhức nhối đến thế không, và phụ nữ thật sự quan trọng đến dường nào? Tôi không biết, tôi thề rằng không biết. Tôi khờ khạo lắm ngu ngơ lắm/ Chỉ biết yêu thôi chẳng biết gì.

Có đôi khi tôi ước mình trở lại nhỏ bé, chỉ biết ăn, học và chơi đùa nghịch ngợm .Tôi muốn được quay trở lại những năm tháng mùa hè cùng bạn bè đi bắn chim, hái ổi và đào trộm khoai lang ăn sống, bị chủ nhà rượt chạy trối chết, những buổi trưa nắng chói chang, đi học sớm để ném dép lượm từng trái chùm ruộc nhai rau ráu ngon lành...

Cho tôi lại nhà trường, bao nhiêu là người thương
Không ai thù ai oán, ai cũng bảo tôi ngoan
Tôi yêu thầy tôi lắm, nhớ tiếng nói vang vang
Tôi theo tà áo trắng, cô em bạn cùng đường

Hay những buổi đi học về rình hái trộm hoa nhài ép vào vở cho thơm hoặc bấm chuông ở cổng nhà người ta để trêu chó sủa ầm ĩ rồi chạy thục mạng... Tuổi thơ của tôi là những vết roi in dấu, vết "lươn" lằn trên mông khi bị bố mẹ thằng cu nào đó xách con tới nhà bắt vạ, mắng vốn vì bị tôi trêu ghẹo hoặc đánh cho vêu đầu.

Tuổi thơ của những đứa trẻ "Cánh đồng lồng chợ" bọn tôi, ngoài giờ đi học, đi nhà thờ... thời gian còn lại là những nghịch phá, lăn lóc và vô tư. Ngày đó, chúng tôi thật hồn nhiên, trong sáng không hề có những toan tính, hơn thua như bây giờ, thậm chí, có cái bánh cũng chia năm sẻ bảy, cái gì cũng có thể cùng nhau san sẻ.

Tôi ước sao mình nhỏ bé lại để không phải lo toan chuyện cơm áo gạo tiền, không phải khóc vì ai đó đã làm mình buồn, và không phải đau đầu về thực trạng xã hội hiện nay.

Cho tôi lại còn nhiều cho tôi lại tình yêu
Tôi không đòi khôn khéo, tôi không đòi bao nhiêu
Cho tôi lòng non yếu dễ khóc dễ tin theo
Cho tôi thời niên thiếu cho tôi lại ngày đầu

Mỗi người đều có cuộc sống của riêng mình, chúng ta không cần phải ngưỡng mộ cuộc sống của người khác. Có người ngoài mặt tươi cười rạng rỡ nhưng ẩn trong đó là bao giọt nước mắt, lại có người nhìn dáng vẻ bề ngoài cơ cực nhưng kỳ thực họ lại đang trải qua một cuộc sống rất thoải mái.

Cuộc sống là một tách trà, mỗi người có cách thưởng thức của riêng mình.

Thanh Sài Gòn – Tháng 5 mùa Phượng vĩ.

Xin Được Đóng Góp Sự Thiết Kế Trang Web Này Để Tỏ Lòng Tri Ân Đến Cha Hiệu Trưởng & Quý Thầy Cô