Hạt Giống Yêu Thương

Tác Giả: Phan Văn Thanh, CHS Văn Đức Lớp 12C Niên Khóa 1972 – 1975

Trước hết, xin được gửi lời cảm ơn đến chị Vũ Thị Nhung, người phụ nữ duy nhất đã đồng hành và có mặt trong câu chuyện bất hạnh của một phận đời nghiệt ngã. Có lẽ nhờ những cuộc gặp gỡ, trò chuyện ngắn ngủi đó, đã giúp tôi hiểu hơn về "tâm hồn phụ nữ".

Từ một câu chuyện "đùa vui thôi đấy nhé", bỗng chốc tôi bị biến thành tên trộm ở nhà thờ trong con mắt nhiều người, rồi cũng chính cô gái bán vé số đầy tình người và có tấm lòng nhân hậu kia đã ra tay cứu rỗi. Câu chuyện cứ dần trôi... rồi rẽ qua một câu chuyện buồn khác khiến tim tôi như bị ai bóp nghẹt.

Tình Người Của Cô Gái Bán Vé Số

Buổi chiều và cơn mưa đã đi qua thành phố này, cao nguyên phố núi vẫn chìm trong tiếng mưa rả rích, giờ này những quán cà phê quen cũng đã đi ngủ sớm. Chúng tôi chạy xe xuống bờ hồ để uống cà phê, nhiều quán vẫn sáng đèn nhưng vắng khách, chạy lòng vòng một lúc, chúng tôi ghé vào quán cà phê YES cạnh bờ hồ.

Mưa đêm tỉnh lẻ bao giờ cũng khiến những người khách lạ buồn da diết, buồn đến nao lòng. "Nghe tiếng mưa rơi mà nhớ thương người ...".

Vừa ngồi vào bàn chưa ấm chỗ, một bóng người từ phía sau xòe ra xấp vé số mời chào:
  • Mua vé số chú ơi
  • Dạ không
Bỗng cái bóng người phụ nữ nhỏ bé ấy vòng ra đứng trước mặt tôi và nói:
  • Chú cứ nói không mua là được, đừng "dạ không" với cháu, cháu chỉ đáng tuổi con chú thôi mà.
Có lẽ vì sự tử tế bất chợt ấy của cô gái bán vé số đã vô tình gây chú ý và ngạc nhiên cho chúng tôi, nhất là chị Nhung, chị lên tiếng:
  • Con lấy cho cô 2 tấm vé số đi con
Cô bé rút ngẫu nhiên 2 tấm trong xấp vé số trên tay rồi đưa cho chị
  • Ô! Hai tấm vé số này có số ghi đúng với số tuổi của cô, sao con hay vậy!
  • Có duyên thì sẽ gặp thôi cô ạ. Hay là cô nhận con làm con đi, mỗi lúc trái gió trở trời, con chăm sóc cho cô.
  • Cô rất muốn nhận, nhưng vì cô ở xa quá con ạ!
  • Cô ở đâu?
  • Con đoán thử xem
  • Cô gái nhìn bảng số xe ô tô đậu bên lề đường rồi nói, cô ở Sài Gòn
  • Ừ thì Sài Gòn! Con ngồi xuống đây.
Chị Nhung kéo chiếc ghế và cô bé ngồi xuống bên cạnh, ngả đầu vào vai chị, rất thân và rất gần. Có lẽ hình ảnh và thái độ tự nhiên ấy khiến một người phụ nữ như chị bỗng thấy chạnh lòng, thương cô bé nhiều thêm chút nữa.
  • Con bao nhiêu tuổi rồi, đang ở đâu, có gia đình chưa?
  • Con không có nhà, không có cha mẹ
  • Sao lại nói vậy, không có cha mẹ thì ai sinh ra con
Cô bé lặng im, mắt nhìn xa xăm vào khoảng trống, như đang nghĩ ngợi điều gì lung lắm, phải mất đến vài phút cô bé mới trả lời:
  • Con là đứa trẻ mồ côi, không có cha có mẹ, năm nay con 26 tuổi rồi, con đã có chồng và hai đứa con trai, mới làm phép hôn phối cách đây hai năm (2015).
  • Vậy là hai đứa "ăn cơm trước kẻng", tôi xen vào.
Câu nói của tôi hình như đã vô tình chạm vào nỗi đau nơi miền ký ức, rồi cô gái chậm rãi kể về cuộc đời đầy những gian truân vất vả, những đắng cay nghiệt ngã của mình trong tiếng nấc nghẹn ngào và những giọt nước mắt lặng lẽ tuôn trào trên đôi má cháy nắng và đen sạm vì cuộc mưu sinh nơi đường phố. Điều đó cũng đã khiến chúng tôi bất ngờ xen lẫn chút bâng khuâng.

Con không biết mặt cha, chỉ nghe bà ngoại kể lại rằng:

"Năm con được 2 tuổi, mẹ bỏ con mà đi, để lại đứa con bé bỏng cho ngoại nuôi. Từ đó, con sống và lớn lên bằng tình yêu thương của bà ngoại. Những lúc nhớ mẹ con khóc, bà ngoại lại phải dỗ dành. "Nín đi con, mẹ đi làm xa kiếm tiền về nuôi bà cháu mình, nín đi nhé, ngày mai mẹ về...".

Dù vậy, cả hai bà cháu vẫn cứ sống trong sự hy vọng và chờ đợi, vẫn mong mỏi có một ngày nào đó người mẹ sẽ trở về bên đứa con gái ngây thơ bé bỏng của mình. Thế rồi thời gian trôi qua, mùa xuân này nối tiếp mùa xuân kia vẫn không có một chút tin thư của mẹ.

Lau vội giọt nước mắt, cô gái kể tiếp, chờ mãi đợi mãi mà không thấy mẹ về, bà ngoại dắt con vào miền Nam để kiếm mẹ, và cả hai bà cháu trôi dạt vào tận thành phố xa lạ này. Bà đã gửi con cho một người họ hàng xa rồi đi làm thuê kiếm tiền và nghe ngóng tin tức về đứa con lưu lạc của mình.

Con ở với người ta cũng bị đánh đập, phải làm việc nhà từ sáng đến khuya mới được ăn cơm dù lúc đó con còn nhỏ và gầy ốm. Thế rồi, một lần bà ngoại bất ngờ đến và thấy con bị phạt quỳ gối trên vỏ trái sầu riêng, bà đã khóc, con cũng khóc... rồi bà dắt con bỏ đi. Không có tiền, hai bà cháu lại dắt nhau đi lang thang, cuối cùng đến nương nhờ nơi cửa Phật tại một ngôi chùa. Sau đó con bắt đầu theo bà đi khắp mọi nẻo đường bán vé số.

Cuộc sống của hai bà cháu chỉ đắp đỗi qua ngày cho tới khi con gặp anh ấy ngỏ lời yêu thương. Lúc đó, con chẳng suy nghĩ nhiều, chỉ nghĩ rằng, mình là đứa mồ côi, cần có một người để nương tựa và thoát khỏi cảnh đời đau khổ nhọc nhằn này, chẳng lẽ cứ bắt ngoại phải lo cho mình mãi, ngoại nay cũng đã già yếu rồi. và con đã nhận lời của anh ấy.

Thời gian cứ trôi qua, đến nay bà ngoại đã già nhưng vẫn cứ mãi hy vọng một ngày nào đó sẽ gặp lại đứa con tội nghiệp của mình. Con cũng đã 26 tuổi, có gia đình và hai con rồi mà chưa gặp được mẹ, và mẹ thì mãi không thấy về. Tội nghiệp cho bà ngoại.

Tất cả bỗng rơi vào im lặng. tôi vội phá vỡ cái không khí u uẩn đó bằng cách lên tiếng:
  • Sao con lại mơ ước được có cha có mẹ, dù chỉ là cha mẹ nuôi!
  • Bao nhiêu năm qua con thèm có mẹ có cha, để được một lần gọi hai tiếng Cha ơi! Mẹ ơi! như bao đứa trẻ khác, để những khi con buồn, những lúc con khổ đau được tựa đầu vào lòng mẹ nỉ non tâm sự, được khóc cho thỏa lòng rồi chờ đợi những vỗ về, an ủi từ mẹ. Con cũng không muốn người ta nói con là đứa mồ côi, buồn lắm tủi thân lắm!
Một ước mơ giản dị rất đỗi đời thường của một cô gái thôi mà; nhưng nào có được đâu, một chút hạnh phúc nhỏ bé ấy hình như cũng là điều quá xa vời, và vượt khỏi tầm tay với của em giữa dòng đời nhiều những khinh miệt và lắm điều thi phi.

Nghe những lời tâm sự trải lòng, nhìn những giọt nước mắt của cô gái kia, chi Nhung đã không khỏi xúc động, rồi như một người mẹ, chị đã dành những lời an ủi, vỗ về, thậm chí còn tặng cô gái chút tiền, quà... nhưng cô gái cảm ơn và nhất định không nhận, dù chị có nói cách gì, có giải thích thế nào mặc lòng.

Ôi những tâm hồn nhân hậu bao giờ cũng dễ nhận ra nhau. Có duyên thì sẽ gặp, cô gái bất hạnh kia luôn tin vào điều đó.

Tên Trộm Bất Đắc Dĩ

Tôi vào vai là một tên trộm để xem cô gái cư xử ra sao?, và chúng tôi thật bát ngờ, Trong những câu chuyện rất người mà cũng rất đời ấy, có biết bao điều thú vị đã xảy ra với tôi, có nhiều nghịch cảnh éo le khiến tôi không biết mình nên vui hay nên buồn.

Câu chuyện về cô gái bán vé số tên Tạ Thị Mừng, quê Thái Bình, mồ côi từ nhỏ sống với bà ngoại đã khiến nhiều người xúc động. Lạ một điều, dù chỉ là cô bé "lọ lem" song cô lại được mọi người yêu quý. Nếu một ngày nào đó không thấy cô xuất hiện, cả phố cà phê bờ hồ bỗng xôn xao rồi tìm cách liên lạc với cô. Vì sao mà cô gái đó được nhiều người thương mến đến vậy?

Theo tìm hiểu thì được bạn bè và những người quen của cô sống xung quanh phố cà phê cho biết. Cô gái này tuy nghèo tiền bạc nhưng không nghèo tình người, cô sẵn sàng giúp đỡ, chia sẻ với mọi người gặp khó khăn hoặc nghèo khổ hơn mình bằng tất cả tấm lòng nhân hậu.

Khi hỏi cô gái vì đâu như thế, cô trả lời: "Con đã học được ở bà sự nhường cơm sẻ áo, chia sẻ với những người bất hạnh...con cố gắng sống tốt và không bao giờ muốn nghe người khác chửi mắng bà ngoại là không biết dạy cháu hoặc cái thứ không cha không mẹ, tủi thân lắm!

Có lẽ câu chuyện nhỏ dưới đây sẽ chứng minh cho cái tình người cao đẹp và tấm lòng nhân hậu của cô gái mồ côi bán vé số ở phố cà phê bờ hồ đó.
  • Mùa chay vừa qua con có đi xưng tội không?
  • Cả năm nay thì chưa, con cũng chẳng biết phải xưng tội gì, con có làm gì xấu đâu
  • Chú cũng thế, chú đến xưng tội ở nhà thờ Lộc Tiến cha bắt phải về giáo xứ Tân Hà
  • Sao vậy chú, xưng tội ở đâu mà chả được
  • Chỉ vì trước đây chú trót "ăn trộm" đôi dép của cha xứ Tân Hà
  • Sao chú lại ăn trộm đôi dép của cha, chú phải bồi thường cho cha là đúng rồi. Thế chú đã bồi thường chưa?
  • Khổ lắm! Tiền đâu mà bồi thường bây giờ
  • Đôi dép đó bao nhiêu tiền vậy...
  • Đôi dép đó 260 ngàn đồng Việt Nam
Nói xong, cô gái móc trong chiếc giỏ đựng vé số lấy ra 260 ngàn đặt trên bàn, trước mặt tôi rồi nói:
  • Tiền đây, chú đi mua đôi dép trả lại cho cha
  • Nhưng biết mua ở đâu bây giờ?
  • Đi, con dắt chú ra chợ mua...hay thôi, chú vào siêu thị mua cũng được
  • Nhưng lỡ nó lên giá thì sao!
  • Thì vẫn phải mua chứ sao, chú ăn trộm của người ta thì phải trả lại thôi
Nói rồi, không kịp đợi tôi phản ứng, cô đã dúi vào tay tôi số tiền tổng cộng là 400.000 ngàn đồng. Vẻ mặt cô vẫn hiền hậu và chân thành. Tôi thoáng có chút bối rối, nhìn cô mỉm cười, trong lòng tôi thầm nghĩ, nếu như tôi thực sự cần số tiền đó thì cô gái chính là "bà tiên ông bụt", là ân nhân của tôi. Lúc đó tâm hồn tôi dâng trào sự quý mến, biết ơn và khâm phục.
  • Con làm chú nghĩ ngợi quá, thôi chú không nhận tiền của con đâu
  • Sao vậy chú, nhận đi, có sao đâu nào. Mình ăn trộm của người ta thì mình phải bồi thường cho người ta, vậy thôi
  • Nhưng số tiền này là công sức lao động của con mấy ngày đi bán vé số
  • Có sao đâu, người ta mới trả tiền nợ cho con, đây chú xem
Nói xong, cô gái lấy cuốn sổ ghi nợ của khách hàng ra, lật giở từng trang và chỉ cho tôi xem như để minh chứng cho lời nói của cô
  • Như vậy là con "giàu" hơn chú rồi.
  • Giàu gì chú! con nghèo rớt mùng tơi thì có
  • Chú đây còn không có cả mồng tơi để mà rớt, chú thề đấy!
Cô gái cầm 400 ngàn nhét vào túi áo tôi dặn dò: "Chú nhớ mua đôi dép đấy nhá".
  • Hay là để chú đi làm kiềm tiền rồi mua cũng được
  • Chú già rồi làm được cái gì, ai mà mướn chú đâu! Cứ cất tiền đi
  • Vậy là chú lại thiếu nợ con rồi, biết bao giờ mới trả được đây
  • Chú không phải lo, có thì trả, không có thì để đấy, có sao đâu nào
Tôi thấy chạnh lòng và thương cô gái mồ côi bán vé số này quá! Chẳng biết tôi là ai mà vẫn sẵn lòng giúp đỡ để tôi trở thành người lương thiện, dù cô gái rất nghèo, rất khó khăn và số tiền kiếm được là sự vất vả từ những giọt mồ hôi và nước mắt mà có được. Đó là những đồng tiền lương thiện.
  • Sao cha xứ lại đi đôi dép "xịn" như thế không biết!!!
  • Thì cha đi dép "xịn" chú mới lấy chứ
  • Đôi dép của cha 260 ngàn, lấy trộm bán được có 110 ngàn, bây giờ phải đền...
  • Sao chú lại đi ăn trộm vậy?
  • Lúc đó chú cũng đói rách lắm con à
  • Hay là chú nhận con là con đi, rồi con chăm sóc cho...
Trước khi ra về cô gái còn nói với theo như một lời dặn dò tha thiết từ đáy lòng, nghe có chút xót xa và thương cảm: "chú nhớ mua đôi dép đền cho cha, chú đừng ăn trộm nữa đấy!". Chào cô gái mồ côi bán vé số mà lòng như có một cơn gió mát vừa lướt qua...

Trên đường về, tôi nghĩ mãi đến người phụ nữ vất vả đầy lo toan nhưng chân chất và thiện lương này. Thú thật, vài trăm nghìn với tôi hôm nay không phải là điều gì quá lớn, nhưng với một người bán vé số như cô gái thì hoàn toàn khác, đó là vốn liếng, là cơm áo của một gia đình nhỏ. Nếu như nhiều người khác, có lẽ họ đã nhận số tiền đó hoặc giả vờ là kẻ lương thiện để lợi dụng, nhưng cô gái vẫn tin và sẵn lòng giúp tôi trả "món nợ" này.

Khi nghe tiếng tôi trong điện thoại, điều đầu tiên cô gái nhắc đến là: "Chú đừng ăn trộm nữa đấy". Có lẽ cái đạo lý " Đói cho sạch, rách cho thơm " đã khắc sâu trong tiềm thức và trái tim cô, nên cho dù cuộc sống có khốn khó thế nào, cô vẫn giữ cho mình một cốt cách thanh cao, không tham lam, chiếm giữ những gì không phải của mình dù chỉ rất nhỏ.

Chút Hạnh Phúc Mong Manh

Cô gái ấy rồi cũng phải lớn lên theo thời gian, cũng cần có một cuộc sống riêng, cần lắm một bờ vai để nương tựa, cho dù cô chỉ là bông hoa, là loài cỏ dại ven đường. Thế rồi, có một ngày nào đó mà cô không nhớ rõ, ngày mà cô vừa tròn 18 tuổi, cô đã gặp gỡ và quen biết với một chàng trai hơn cô gần 20 tuổi, rồi chàng đã nói lời yêu thương, muốn được cưới cô làm vợ.

Ngày được người yêu dẫn về ra mắt gia đình để bàn chuyện cưới xin, cô đã thức trắng đêm vì cái tâm trạng lo lắng và hồi hộp, dù trong lòng cô đang khấp khởi niềm vui, vỡ òa hạnh phúc, tưởng rằng mình đã may mắn tìm được bến bờ yêu thương cho cuộc đời bất hạnh của mình. Tuy nhiên, số phận nghiệt ngã cứ mãi đeo bám, chưa chịu buông tha cho cô.

Sau lần ra mắt ngắn ngủi đó, cha mẹ và 7 anh, chị em trong gia đình chàng trai đều không chấp nhận mối lương duyên này, chỉ vì cô gái xuất thân là đứa trẻ mồ cô.
  • Con này là đứa mồ côi, không nhà không cửa, không cả nghề nghiệp, lấy nó chỉ khốn khổ một đời thôi con ạ!
Đó cũng là phán xét cuối cùng của gia đình anh ấy.
  • Nghe vậy, con đã bật khóc nức nở vì tủi thân
Thế là giấc mơ tình yêu đã tan tành theo mây khói. Trở về chốn cũ, cô khóc hết nước mắt suốt bao đêm thương cho thân phận bẽ bàng, nhưng cô không trách trời, cũng chẳng trách cha trách mẹ, vì sao không ai hỏi ý kiến cô trước khi sinh ra, và sinh cô ra để làm gì?

Mặc dù bị gia đình từ chối, hai đứa vẫn sống với nhau như vợ chồng, và kết quả của cuộc tình ấy đã cho ra đời hai cậu con trai. Cô gái nghẹn ngào trải lòng:

Khi con có bầu, chông con đi hái cà phê cho người ta mỗi ngày tiền công là 50.000 ngàn đồng. Chủ vườn biết hoàn cảnh nên cho hai vợ chồng ở tạm cái chòi trong rẫy. Bạn bè thương tình mua cho cái "chân giò heo" để tẩm bổ. Chồng con đem về ngâm dưới suối cho khỏi hư, rồi mỗi ngày cắt một miếng ăn dần.

Khi có đứa con thứ hai, chồng con chuyển sang làm thuê ở lò bánh mì, một đêm được trả công là 150.000 ngàn đồng. Nhưng khi có tiền, anh ấy sinh ra rượu chè, bỏ bê gia đình, mỗi lần đi nhậu về lại kiếm chuyện đánh vợ chửi con.

Nhiều lần, mặt mũi, chân tay bầm tím, đau lắm mà vẫn phải đi bán vé số. Nhiều người biết chuyện con bị chồng đánh đập, bạo hành đã tức giận nói: "Bỏ quách nó đi cho rồi", nhưng vì thương hai đứa con, không muốn chúng mồ côi cha nên con đành chấp nhận và cam chịu.

Giọt nước mắt chảy xuống từ đôi mắt, tuy không cùng dòng chảy nhưng đều có chung một điểm xuất phát, đó chính là niềm vui hay nỗi buồn. Khóc sẽ tốt hơn là giận dữ, bởi những giọt nước mắt lặng lẽ chảy qua tâm hồn sẽ chữa lành vết thương của trái tim.

Cô gái luôn nở nụ cười với mọi người, nhưng phải chăng, phía sau nụ cười tường như hồn nhiên và vô tư ấy là những giọt nước mắt đắng cay luôn chực chờ khi có dịp là trào ra, trôi hết những buồn đau của một phận người long đong, cơ cực.

Có lẽ, giọt nước mắt chính là món quà mà Thượng đế đã ban tặng cho phụ nữ với tấm lòng yêu thương của Ngài. Đây là giọt nước kỳ diệu nhất so với tất cả mọi giọt nước trên thế gian, và còn là một loại vũ khí mạnh nhất nhưng cũng dễ thương nhất mà người phụ nữ dùng để biểu lộ tình cảm của mình khi họ buồn hay vui, sung sướng hay bất hạnh, và nhất là khi giận dỗi với người mà họ thương yêu.

Có giọt nước mặt nào mà không mang vị mặn. Xin đừng để giọt nước mắt đau khổ của phụ nữ tuôn rơi mà hãy làm cho họ mãi mãi được rơi những giọt nước mắt hanh phúc Khi thấy một người phụ nữ khóc, hãy nói với họ rằng ta yêu họ biết bao và nếu họ vẫn khóc, hãy làm cho trái tim họ được bình yên. Hãy cho đời một chút từ tâm.

Cô gái bán vé số ấy chính là hạt giống của trời, hạt giống yêu thương giữa đời thường.

Thanh Sài Gòn – Mưa tháng năm

Xin Được Đóng Góp Sự Thiết Kế Trang Web Này Để Tỏ Lòng Tri Ân Đến Cha Hiệu Trưởng & Quý Thầy Cô