Giọng Ca Dĩ Vãng

Tác Giả: Phan Văn Thanh, CHS Văn Đức Lớp 12C Niên Khóa 1972 – 1975

Gặp lại bạn bè cũ – dĩ vãng thuở học trò như chợt sống lai, những ước mơ ngày xưa cũng bừng tỉnh giấc, cái lũ kỷ niệm xưa lại ùa về, lung linh giữa ánh mắt nụ cười.

Trung tuần tháng 12 năm 2010, bạn Phan Tiến về Việt Nam, cũng thời điểm đó, vợ chồng bạn Thanh Xuân cũng đang có mặt tại Sài Gòn cùng gia đình. Tất nhiên, việc lang thang quán xá với nhau để cùng cười đùa, cùng ôn lại kỷ niệm cũ hoặc râm ran chuyện đời, chuyện mình, là không thể thiếu, và cuối cùng là buổi họp mặt thường niên được tổ chức trong một không gian ấm cúng, rộn rã tiếng cười và có đủ cả ba thế hệ … Những cuộc trò chuyện diễn ra rất chân tình gần như là dốc lòng với nhau, để có thể soi tỏ tâm hồn dưới một góc nhìn khác, khách quan hơn, để thấy rằng con người đôi khi chỉ cần những niềm vui rất nhỏ, và hạnh phúc với những điều rất đỗi bình thường.

Lương Quang Khôi bao giờ cũng là người chịu trách nhiệm tổ chức, địa chỉ họp mặt năm nay là quán Cây Dừa (gần cổng vào phi trường Tân Sơn Nhất), chủ quán ưu tiên dành cho những vị "khách hàng thân thiết" một khán phòng riêng với giá "mềm". Trước giờ khai tiệc, chúng tôi có nhờ một anh bạn (anh Vĩnh, định cư tại Nauy, đang làm việc tại Việt Nam) lấy "xế hộp" chở dùm dàn âm thanh đến quán để lắp ráp, sẵn sàng cho chương trình liên hoan văn nghệ đêm nay.

Vào lúc 6 giờ chiều, khi những vạt nắng cuối ngày còn rớt lại, mong manh phai nhạt trên vỉa hè đường phố như nuối tiếc một ngày sao chóng qua … đêm xuống vội vã, ánh đèn đường hắt hiu đủ để soi rõ khuôn mặt bạn bè, thấy rõ niềm hân hoan trong ánh mắt của từng người khi đến với buổi họp mặt đong đầy những hoài niệm, nhớ nhung, đợi chờ …

Sau những thủ tục "hành là chính" như giới thiệu quý thầy, quý khách mời cùng các bạn, sau đó đến phần tuyên bố lý do, khai mạc … lời huấn từ, lời chia sẻ của các Thầy, ý kiến đóng góp của các Bạn … cuối cùng là tiết mục được chờ đợi nhất, Liên hoan – Văn nghệ. Khán phòng bỗng nóng lên bởi tiếng nói tiếng cười, tiếng cụng ly, tiếng gọi nhau í ới bàn bên này bên kia … đó chính là những âm thanh trung thực nhất của cuộc sống.

Hình ảnh bạn Phan Tiến với cây đàn Guitar rất đỗi quen thuộc trong những buổi văn nghệ của lớp chúng tôi ngày xưa. Đêm nay, một lần nữa, bạn Phan Tiến sẽ lại là người đệm đàn và giữ nhịp cho các bạn … tiếng đàn Guitar ấy vẫn dặt dìu, nhặt khoan theo giọng hát của giai điệu Bolero, Ballad … cùng những bản tình ca thuở nào …

Ngày xưa mỗi lần em buông tiếng hát,
thì anh tay phím nắn nót cung đàn.
Từng nhịp nhặt khoan anh ru hồn theo tiếng tơ
nhẹ nhàng lời ca em thăng trầm theo từng bước
và rồi hờn yêu em mỗi lần em hát sai
em nũng nịu cười nói sai là tại anh.

Tiếng hát lại tiếp nối tiếng hát, tình ca lại tiếp nối tình ca …

Ai đang xây mộng gác vàng cao sang.
Ai đem cung nhạc tiếng đàn gieo hoang.
Lời ca ngày ấy đã xa rồi.
Mà sao còn chuốt mãi cung đàn vọng về tim. (Giọng ca dĩ vãng)

Mọi người như đang thả hồn vào miền ký ức, như đang gặp lại chính mình ở đâu đó nơi dòng sông kỷ niệm … thế rồi, một giọng nói cất lên, cắt ngang dòng suy tư, đưa mọi nguời trở về thực tại.
  • Bây giờ, xin mời bạn Châu Huyền Khanh
Tiếng vỗ tay thay lời yêu cầu cho tới khi Huyền Khanh thong thả tiến về phía sân khấu
  • Huyền Khanh hát bài gì tặng các bạn hôm nay?
  • Thú thật, đã lâu lắm rồi Khanh không hát, hôm nay Khanh sẽ hát lại nhạc phẩm Giọt Lệ Đài Trang của bố Châu Kỳ tặng các bạn, và để nhớ về người cha thân yêu … (*)
Cả khán phòng như lặng đi vì những cảm xúc, bâng khuâng cho đến khi giọng hát Châu Huyền Khanh cất lên …

Ngày xưa ai lá ngọc cành vàng
Ngày xưa ai quyền quý cao sang
Em chính em ngày xưa đó
Ước xây đời lên tột đỉnh nhân gian

Ngày xưa ai mến nhạc yêu đàn
Ngày xưa ai nghệ sĩ lang thang … (Giọt lệ đài trang)

Tiến, Khanh, Nguyệt, & Lộc

Giọng ca ấy vẫn ngọt ngào, trong trẻo đan xen chút bồi hồi, xao xuyến. Tiếng đàn Guitar của ngày xưa vẫn mượt mà, quyện vào nhau dâng trào cảm xúc. Giọng hát ấy, tiếng đàn ấy đang réo rắt gọi dĩ vãng trở về với ngập tràn bao kỷ niệm ngọc ngà của một thời áo trắng.

Có lẽ … đã lâu lắm rồi kể từ sau lần được nghe hai bạn Phan Tiến & Huyền Khanh song ca bài hát "Trái tim không ngủ yên" trong dịp bạn Thanh Xuân tổ chức lễ cưới cho cậu con trai trong khuôn viên Dinh Độc lập.

Nếu anh nói anh vẫn chưa yêu – là thật ra anh đang dối mình
Còn anh nói đã trót yêu em rồi – là hình như anh đang dối em …

Kể từ đó đến nay hai người mới tái hợp, và bạn bè có dịp nghe lại tiếng hát ngọt mền của Châu Huyền Khanh và tiếng đàn Guitar của Phan Tiến trong một tâm trạng, trong một không gian tha thiết, đong đầy tình bạn tuyệt vời như đêm nay.

Đêm hội ngộ hôm ấy, có mặt gần như đầy đủ những giai nhân nổi tiếng một thời của trường xưa Văn Đức, chỉ tiếc một điều, bạn Vy Túy không về kịp để tham dự, nếu có thêm bạn Vy Túy, chắc chắn chúng tôi sẽ được sống lại với "Đêm hội làng năm ấy" tưng bừng bằng trích đoạn "Hòn Vọng Phu" do Thanh Xuân, Huyền Khanh và Vy Túy diễn lại. Để rồi lần nữa lại ngất ngây, say sưa trong cái hào khí ngút trời của cuộc xuất quân năm xưa … như vẫn còn mãi hừng hực trong tim đoàn người chinh phu thuở nào:

Lệnh vua hành quân, trống vang dồn
Quan với quân lên đường
Đoàn ngựa xe cuối cùng
Vừa ruổi theo lối sông
Phía cách quan sa trường …
Quan với quân lên đường
Hàng cờ theo trống dồn …

Sau đó được chuyển tiếp bằng một câu miêu tả cuộc tiễn đưa có chén ly bôi và tiếng nhạc, các địa danh, các điển tích vốn được các cụ ngày xưa thường dùng, tượng trưng sự xa xôi cách biệt:

Qua Thiên San kìa ai tiễn rượu vừa tàn
Bên Man Khê còn tung gió bụi mịt mùng
Bên Tiêu Tương còn thương tiếc nơi ngàn trùng …

Và phiên khúc II của Hòn Vọng Phu miêu tả hình ảnh của cuộc chia ly đã thành ngày vĩnh biệt của đôi vợ chồng trẻ:

Người không rời khỏi kiếp gian nan
Người biến thành tượng đá ... ôm con.

Không biết có phải con người khi có tuổi thường hay vui buồn với lũ kỷ niệm, nhưng nhìn lại đời sống của một lớp người, cái thế hệ chúng tôi ngày ấy, thì sao có thể quên dược những hiu hắt, những nỗi niềm, những mong chờ …

Thôi đành, hẹn lần sau vậy. Thời của chúng tôi cũng đã qua lâu rồi, có còn chăng là chuỗi kỷ niệm mong manh mà tất cả chúng tôi đang cố gắng níu giữ, như câu hát mà Huyền Khanh đã hát đêm nay, sao như có chút gì tiếc nuối xa xăm, như ẩn dấu một nỗi buồn nào đó rất nhẹ, phải chăng đây cũng là tâm sự, là nỗi lòng của bạn Huyền Khanh chăng?.

Còn đâu đâu lá ngọc cành vàng
Còn đâu đâu quyền quý cao sang
Em chính em ngày xưa đó
Ðến bây giờ phiêu bạt giữa trần gian.

Ðời tôi vẫn tiếng nhạc cung đàn
Ðời tôi vẫn nghệ sĩ lang thang
Em, em nhớ xưa rồi em khóc
Tôi thoáng buồn tuôn giòng lệ đài trang. (Giọt lệ đài trang)

Quả thật, như đã từng nói … Thuở học trò là nơi lưu giữ giùm ta bao kỷ niệm êm đềm thời thơ ấu, những khoảnh khắc bình yên tuổi trăng tròn … ở đó, những cô nàng "kẹp tóc" thì vẫn kiêu sa nhưng giả bộ ngoan hiền, vẫn khiêm nhường nhưng thâm ý khoe khoang … vẫn đỏng đảnh ngây thơ mà duyên dáng … thật đáng yêu biết dường nào!

Còn bọn con trai ngày ấy thì cứ ngơ ngác, ngô nghê như chim ra ràng, vụng về ngu ngơ đến tội nghiệp … tôi đã yêu màu áo trắng, yêu tuổi học trò từ những điều mộc mạc như thế đó, để rồi cứ mãi trông vời áo tiểu thư

Giờ đây mỗi lần em buông tiếng hát,
Thì ai thay thế nắn nót cung đàn.
Từng nhịp nhặt khoan ai sẽ dìu theo tiếng em
và rồi hờn yêu em không còn như ngày trước,
và rồi tại ai trong mỗi lần em hát sai,
Cung lỡ dây chùng mấy ai đàn đừng sai. (Giọng ca dĩ vãng)

Hội ngộ rồi lại chia tay, tất cả rồi sẽ phai phôi cùng năm tháng, thời gian cũng xóa nhòa đi mọi dấu vết, chỉ còn tình bạn là ở lại, cho dù chỉ hắt hiu như đốm lửa giữa mùa đông. Thế nhưng, nó sẽ mãi nồng ấm trong tâm hồn của mỗi người, cho dù bạn đang ở nơi đâu.

Bây giờ kỷ niệm đi vào thời gian
Ngày tháng trôi qua hoa nắng phai tàn
Tìm mưu sinh giữa chốn xa hoa
Phiêu bạt cuộc đời phong ba
Nhớ thương nhiều kỷ niệm ngày qua

Đôi Mắt Người Sơn Tây

Chẳng biết có từ bao giờ, và vì đâu mà nhiều người vẫn gọi bạn Đinh Thị Lý với cái biệt danh "Đôi mắt người Sơn Tây". Thú thật, tôi cũng vô tình nên chưa bao giờ để ý hoặc diễm phúc đựơc ngắm nhìn thật lâu một Đôi mắt người Sơn Tây nào cả, nhưng trong suy nghĩ của tôi, có lẽ đôi mắt ấy phải có nét gì đó đặc biệt lắm, phải chăng đó là một đôi mắt thánh thiện mà u uẩn, tha thiết mà sâu lắng, dịu dàng mà cháy bỏng … một đôi mắt có sức quyến rũ lan tỏa, làm người đối diện phải bối rối. Rồi đây, thế nào mà tôi chẳng mê mải khám phá điều bí ẩn, kỳ lạ đến tuyệt vời đó.

Buổi họp lớp hôm ấy, thầy Liêu Kim Sanh đã lặn lội từ Thủ Đức, mang theo 4 giỏ phong lan đã nở hoa, mỗi giỏ hoa phong lan là một màu sắc khác nhau, và Thầy Sanh đã tặng những giỏ phong lan đó cho bạn KhôiTôi

Trước hết, xin chân thành cảm ơn thầy Liêu Kim Sanh đã ưu ái tặng hoa cho Khôi và tôi. Nhưng thật lòng mà nói, thầy Sanh đã tặng sai địa chỉ rồi, vì cả hai đứa tôi chẳng có chút kiến thức gì về hoa nên việc chăm bón lại càng mù mờ hơn, trao hoa cho chúng tôi có khác nào trao duyên cho tướng cướp, trước sau gì rồi cũng nhụy rữa hương tan, dập vùi một đời hoa mà thôi.

Nói theo bạn Đức: "Trao hoa cho hai thằng chúng mày thì không phải chỉ dập vùi, mà còn tan nát cả đời hoa. Người mà trao cho chúng mày còn tả tơi huống hồ là hoa …"

Khi tàn tiệc liên hoan, ra về, một người bạn gái đã nhanh tay "tịch thu" hết những giỏ phong lan đó, nhưng tôi nhất định giữ lại một giỏ hoa lan màu đỏ thẫm để chia lại cho bạn , vì tôi chợt nhớ ra một điều. Trong lúc ngồi dự tiệc chung bàn, bạn Lý đã buộc miệng khen: "Giỏ phong lan màu đỏ thẫm đẹp quá Thanh ạ!", vì vậy, nếu có tặng lại cho bạn Lý một giỏ phong lan thì cũng xứng đáng thôi, vì hiện nay bạn Lý đang là chủ nhân có đến vài chục giỏ phong lan và một số cây cảnh tại nhà, tôi tin là giỏ lan đó sẽ được chăm sóc tốt hơn, và nhất định sẽ rực rỡ hơn, tươi đẹp hơn rất nhiều … nếu so với sự vụng về của cả hai đứa chúng tôi cộng lại.

Khi Bước qua cái tuổi tri thiên mệnh, người ta hay nhớ rồi đắm mình vào những gì đã qua, những suy tư, trăn trở thường mang tính trở về … thuở học trò của mỗi chúng ta giờ như một người tình xa xăm, chỉ có thể vọng về bằng nỗi nhớ dịu dàng, và những buồn vui muôn thuở …

Mùa đông năm ấy
Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ
Tan lễ chiều sao còn vọng tiếng chuông ngân …

Hội ngộ rồi chia ly cuộc đời vẫn thế, để lưu giữ lại những cảm xúc đó như quà tặng bình yên … viết là cách trả nợ tình xa trọn vẹn nhất. Thật lòng, tôi muốn viết nhiều hơn nữa về bạn bè về những kỷ niệm … thuở còn là học trò, thế nhưng, tài mọn và khả năng có hạn, chỉ làm được đến thế thôi. Thật tiếc lắm thay!!!

Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố
Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường

Sài Gòn – chiều phai nắng

… (*) Nhạc sĩ Châu Kỳ chính là Thân Phụ của bạn Châu Huyền Khanh. Khi ông nằm bịnh chúng tôi có đến thăm ông tại tư gia (quận 9). Sau đó vài ngày, lúc đang trên đường ra sân bay Phú Bài (Huế) để về lại Sài Gòn, thì nhận đuợc tin ông đã từ giã cuộc đời. Bạn bè cũng đã có mặt chia buồn với bạn Huyền Khanh vào đêm cuối cùng. Sáng ngày mai gia đình sẽ đưa ông trở về Huế, yên nghỉ trên đồi Nam Giao, để ông được ngắm nhìn dòng Hương Giang thơ mộng … nơi đã cho ông "Biết ái tình ở dòng sông Hương …"

Thế là sau bao năm bôn ba giữa cuộc đời, giờ đây, ông đã dừng bước phiêu lưu trở về lại quê hương, nơi ông từ đó ra đi … Chắc chắn những bài hát của ông sẽ còn sống mãi với thời gian, nhưng riêng ông, sự sống đã kết thúc tự hôm nào. Buồn!

Thầy Lê Đình Bàng, Thầy Kiều Thanh Long, Thầy Đinh Trọng Kỳ

Thầy Liêu Kim Sanh

Thầy Đinh Trọng Kỳ, Vy Túy

Thầy Đinh Trọng Kỳ, Phan Thanh, Quang Khôi

Cựu Học Sinh Văn Đức Niên Khóa 1971 – 1975

Chiến – Kim Lan – Thầy Sanh – Anh Chị Vĩnh

Phan Tiến & Phạm Nghĩa

Vũ – Thanh

Hoàn – Bộ – Thanh – Vĩnh

Nghiên – Thanh – Thanh Ðỗ – Phúc – Xuân – Lý – Vũ

Bộ, Yến, Nghĩa, và Bà Xã Khôi

Xin Được Đóng Góp Sự Thiết Kế Trang Web Này Để Tỏ Lòng Tri Ân Đến Cha Hiệu Trưởng & Quý Thầy Cô