Tác Giả: Trần Kính Lãm, Cựu Học Sinh Văn Đức Niên Khóa 1966 – 1970

Tết Nghèo

Tết này nghèo lắm, thế nhân ơi
Thân hữu gần xa chẳng dám mời
Xuân sang, lóc cóc cành mai giả
Nợ réo, lung tung ngọng lãi trời

Thướt tha áo nắng, bầy chim hót
Mê mải tiền xuân, lũ trẻ cười
Cửa đóng, nhưng then không cài đấy
Vào cho tôi sẻ bớt ngậm ngùi...

Yêu Thương

Chết chửa, nàng Xuân ngoảnh mặt rồi
Chỉ vì những rối rắm trong tôi
Khiến sân vốn bẩn, thêm nhầy nhụa
Khiến mai héo úa những ngậm ngùi

Biết thế, mà tôi hoài ngoan cố
Chẳng rửa lòng cho sạch lụy đời
Tôi hiểu yêu thương là chìa khóa
Để nàng Xuân đến, bước Xuân vui!

Đợi Chờ

Anh vẫn chờ xuân mỗi tháng ngày
Dẫu buồn nhoi nhói ánh trăng phai
Dẫu bóng hình em nơm nớp mất
Trong mỗi đêm về mộng còn lay...

Anh vẫn mong xuân đội lốt người
Bên anh, để trí vẫn sục sôi:
Xuân làm sao sánh được em đó
Xuân chẳng gieo nơi miệng ánh cười...

Anh mãi mong xuân cứ...chết đi
Chỉ cần em đến, đứng bên hè
Là mai nở, là hồng xác pháo
Là mênh mông xanh suối hẹn thề...

Em về đi là xuân nở rộ
Em về đi là bỡ ngỡ, bồi hồi
Là anh nhặt lại tim rơi
Tụm vào lồng ngực, xuân ngời ngợi vui!

Xuân Đợi Chờ

Mỗi lúc xuân sang, lòng thêm hận.
Người xưa vẫn mãi biệt tăm rồi
Ở đây, em đếm lá vàng rơi
Như đếm bước chân anh trở lại

Mỗi lúc mai vàng, lòng thêm héo
Nắng hồng mà lạnh lúc bão giông
Pháo gọi sao tim hoài nín lặng
Chỉ chờ mỗi giọng nói mình anh...

Mỗi bóng ai qua hồn ngơ ngẩn
Phập phồng và thất vọng đan xen
Cánh rèm lay lắt, em đứng đó
Cứa mắt nhìn rơi giọt ưu phiền.

Nghe gót chân đi, trời im nắng
Mãi mà vẫn vắng tiếng chân anh
Hẳn rằng khi đêm gieo câm lặng
Tiếng gõ lòng em lại độc hành.

Chẳng thà gửi cho em tin nhắn
Rằng anh đã chết cõi lòng riêng
Còn hơn ngày tháng đẫm muộn phiền
Ai mãi đổ dù xuân lại tới.

Xin Được Đóng Góp Sự Thiết Kế Trang Web Này Để Tỏ Lòng Tri Ân Đến Cha Hiệu Trưởng & Quý Thầy Cô