Mạn Một Cuộc Tình

Tác Giả: Hoàng Anh Tuấn, CHS Văn Đức Niên Khóa 1975 – 1979

Tối ấy ... Trời đổ mưa như ai oán, cái quạt nước xe được tôi mở hết cỡ mà tầm nhìn vẫn mờ, đường về còn xa tít mù khơi. Tôi tạm dừng xe ghé vào quán nhậu trong khu phố người Việt.

Trời mưa bất chợt. Quán vắng! chỉ loe ngoe dăm ba khách, gọi một món thêm 2 chai bia ngồi nhâm nhi chờ cơn mưa ráo rồi về. Ngoài kia mưa vẫn đổ từng cơn, vài ánh đèn mờ quẹt ngang, quẹt dọc của những chiếc ô tô chạy ngang vội vã có, chầm chậm có. Nhìn từng cơn mưa rơi hiếm ở Cali như gợi lại cho tôi những kỷ niệm ấu thơ khi còn bên nhà.

Đang miên man nhớ từng kỷ niệm, từng khuôn mặt thân quen, từng trò chơi lúc tắm mưa hồi nhỏ, lòng thấy bâng khuâng dạt dào. Mọi hình ảnh đang hiện ra trong ký ức, tôi giật mình nhìn lên sân khấu dã chiến với vài ánh đèn màu nhấp nháy, nghe văng vẳng tiếng hát thật trầm ấm quyến rũ đánh thức tôi trở về với hiện tại.

Mưa... ngày xưa... rơi trên đường phố
Mưa vô tình... làm ướt áo em
Mưa ngày xưa... từng cơn mưa không dứt
Mưa vô tình...cho mình quen nhau

Hắn không là bạn cũng chẳng là bè, thế nhưng giọng hát và bài hắn chọn đã làm tôi bồi hồi thấy thân thương, mộc mạc làm lòng tôi xao xuyến lạ thường... cũng từ đó tôi và hắn biết nhau... Hắn kể tôi nghe tại sao hắn thích nhất bài này? Tại cuộc tình hắn cũng tựa như bài hát mà người nhạc sỹ đã nói lên những tâm sự của chính hắn.

Huyền là người con gái hắn quen cũng trong một lần mưa tầm tã ở Sài Gòn khi hắn về thăm gia đình bên Việt Nam.

"Khi đang ngồi trong chiếc xích lô được phủ nhựa trong, chiếc xe chạy bon bon ngang qua một ngôi trường trung học nhỏ bé. Lúc ấy trường đã tan học cũng khoang không lâu, vài cô học trò mặc dài trắng lấy cặp che đầu núp dưới mái hiên bên hông trường như chờ người nhà đến đón. Bỗng một chiếc xe máy rồ ga lao vào vũng nước trên đường như cố tình làm nước bắn lên quần áo những cô học sinh, xong rồi chúng còn quay xe lạy tính làm thêm lần nữa với tràng cười hả hê. Thấy bất bình, An nói anh xế xích lô dừng lại, dăm ba phút đôi co với bọn côn đồ, cũng nhờ anh xế xích lô lực lưỡng mà bọn côn đồ phải thoái lui, những cô học sinh sợ chạy tản mát khắp nơi chỉ còn lại Huyền người ướt sũng run cầm cập như chôn chân không chạy kịp với các bạn.
  • Cô có sao không? An hỏi.
  • Dạ không. Đôi môi run run trả lời như chưa thoát hết cơn sợ hay tại nước mưa làm ướt lạnh áo thân Huyền.
  • Nhà cô gần đây không? An hỏi tiếp.
  • Dạ..!!! mãi tận Hòa Hưng. Huyền trả lời với ánh mắt khép nép.
  • À! nếu cô không ngại tôi cũng tiện đường lên Sài Gòn tôi cho cô quá giang qua Hòa Hưng. An ngỏ miệng mời…
Cũng từ đó An và Huyền hai người biết nhau ... "

Mưa ngày xưa... rơi trên đường vắng
Mưa u hoài... vì mong dáng ai
Mưa ngày xưa... từng cơn thương nhớ
Mưa đâu ngờ... cho mình yêu nhau ...

An trở lại mỹ với công việc hiện tại của mình mang theo biết bao kỷ niệm đẹp trong chuyến thăm nhà và hẹn Huyền sẽ quay lại mùa mưa tới.

Nhớ... nhớ mưa bong bóng
Nhớ dáng em buồn
Nhớ lệ em tuôn
Nhớ... nhớ mưa bong bóng
Nhớ khi tan trường
Em sát vai anh
Hai mái đầu xanh... thì thầm ước hẹn
Hai mái đầu xanh... tình yêu trọn vẹn

Ngày tháng trôi qua chậm chạp tựa như giọt cà phê phin. An miệt mài chăm chỉ làm ăn góp tiền để chỉ mong về gặp Huyền khi dịp mưa bắt đầu rơi. Họ quấn quýt bên nhau mỗi khi An về thăm quê nhà, hạnh phúc đó An tưởng chừng như không bao giờ có thể ly biệt được.

Thế nhưng, Ước Mơ Chỉ Là Giấc Mơ. Hạnh phúc của An và Huyền chỉ vỏn vẹn Hai Mùa Mưa rơi. An vừa kể vừa ngậm ngùi tiếc thương vừa ân hận tiếc nuối cái gì đã đánh mất trong tầm tay, hắn chặc lưỡi suýt xoa rồi thốt lên:
  • Tình yêu và Hạnh phúc đôi khi kết thúc không như mình mong muốn chỉ vì thiếu không gian và thời gian cũng tại hoàn cảnh mà thôi.

Ai ngờ... bong bóng vỡ tan
Thôi rồi em đã... sang ngang theo chồng
Trời mưa... bong bóng phập phồng
Em đi lấy lấy chồng... để khổ cho nhau
Anh về... ôm mối thương đau,
Em đi có nhớ... nơi nào năm xưa.

Chiều qua tôi vừa đưa tiễn An trở về cát bụi sau 8 năm trọng bệnh, nhớ kỷ niệm đầu khi quen biết hắn tôi hát cho hắn nghe bài Mưa Bong Bóng

Phải chi... hôm ấy đừng mưa
Phải chi hôm ấy... đừng... đưa... em... về...

TB: "ước chi Huyền xem được và hiểu tình cảm mà An dành cho Huyền"

Xin Được Đóng Góp Sự Thiết Kế Trang Web Này Để Tỏ Lòng Tri Ân Đến Cha Hiệu Trưởng & Quý Thầy Cô