Cơm Trưa Giữa Nắng

Tác Giả: Trần Kính Lãm, CHS Văn Đức Niên Khóa 1966 – 1970

Cụ bà khó nhọc ngồi xuống trên vỉa hè còn ướt át. Bà đặt mấy cái bịch dúm dụm vào nhau, có lẽ sợ chúng làm choán thêm cái vỉa hè bà định ngồi nhờ. Gần chỗ bà, người ta í ới chờ đến phiên được phát cơm trưa miễn phí. Đã 10 giờ sáng rồi còn gì! Họ nhìn cụ bà với ánh mắt tò mò, vì chưa bao giờ bà xuất hiện ở đây. Một chàng trai, có lẽ là nhân viên cơ sở cơm từ thiện ấy, xăng xái lại gần:
  • Bà đã lấy số chưa ạ...
  • Tôi... lấy rồi...
  • Đưa số cho cháu đi...
  • Ừ, số đây này...
Bà lôi từ trong một chiếc bịch ra một tập vé số. Anh nọ ngẩn người:
  • Không phải vé số bà ạ!
  • Thế thì số gì?
  • Vậy bà chưa có số à! Thôi để cháu...
Rồi anh ta quày quả vào trong nhà, khi trở ra, anh đưa cho bà một hộp cơm còn nóng hổi:
  • Phần của bà đây nhé!
  • Cái này... là sao?
  • Chứ bà không đến đây lấy cơm sao?
  • Không, tôi chỉ bán vé số thôi...
  • Thì bà cứ dùng đi...
  • Tôi còn kiếm ăn được, ai lại lấy của người nghèo!
Chừng như sợ bị hiểu lầm, bà phân bua:
  • Tôi dân nhập cư, nghèo rớt mùng tơi ra, nên không chê đâu nhé! Nhưng nghĩ mình còn kiếm chác được, thì...để dành cho người khác đi...
Quả là tiếng gọi "Nghĩa ơi, Nghĩa ơi..." của ai đó đã gỡ cho anh cái trạng huống tặng quà mà người ta không nhận, vì bà già ấy đã gọi một ông già thất thểu:
  • Cơm của ông này, ông ạ!
Ông già đỡ lấy phần cơm:
  • Hôm nay không phải lấy số à...
  • Vâng! Hôm nay không cần lấy số!
  • Thế cơm bà đâu?
  • Tôi ăn rồi...
Bà tần ngần đếm tập vé số, nụ cười thật tươi trên đôi môi móm mém. Chàng thanh niên lúc nãy trở ra:
  • Bà bán được bao nhiêu rồi?
  • Ừ, gần hết 1 trăm rồi, nhưng phải về đây, vì cháu nó... chửi chết!
  • Làm sao nó lại chửi bà?
  • Nó không cho tôi bán vé số, vì sợ tôi bị nọ kia dọc đường...
  • Đúng rồi! Vậy nó làm gì?
  • Thì nó làm...học trò, sinh viên gì đó!
  • Cháu nội bà à?
  • Cháu, cháu...ngoại!
  • Vậy bố mẹ nó đâu...
  • Có 2 bà cháu ở với nhau à!
  • Sao thế?
  • Bố nó bỏ đi. Còn mẹ nó... cũng thế...
  • Nó có đi làm gì không?
  • Có, nó dạy kèm...
  • Cháu mời bà vào nhà nhé!
  • Làm gì?
  • Thì ăn cơm với tụi cháu cho vui!
  • Tôi đang...vui mà! Hay đem cơm ra đây ăn với tôi!
Anh ngẩn người ra, rồi chiều bà lão. Anh đem 2 hộp cơm ra, thứ cơm anh vẫn phát cho người tứ phương hằng ngày. Bà xua tay:
  • Tôi có cơm đây rồi...
Hai bà cháu bày cơm ra giữa nắng. Anh vơ mấy tấm vé số, định bỏ vào túi mình:
  • Cháu mua hết!
  • Mua làm gì! Bà không thích ai... từ thiện cho bà nhé!
  • Vậy thì hai bà cháu mình... cùng bán.
Anh vừa nhồm nhoàm, vừa rao:
  • Vé số đây, vé số đây...
Ai mà mua vé số của kẻ đẹp trai bao giờ. Cụ bà giằng lấy:
  • Xem đây!
Bà chìa tập vé số ra! Quả là kỳ diệu khi những kẻ tò mò đi qua, nhìn bữa trưa giữa nắng ấy. Anh chỉ chỉ vào bà cụ. Những cái gật gật đầu bao giờ cũng là niềm vui khi mua giúp bà những tờ giấy hão huyền. Thậm chí, họ còn ngạc nhiên khi bà cụ nhất định trả lại tiền dư mà họ ngụ ý biếu bà:
  • Cám ơn ông nhé! Nếu có thể, thì xin trao quà này cho bên này này. Bà vừa nói vừa trỏ vào người trẻ tuổi đang ăn cơm với mình, để anh lại đính chính:
  • Ồ! Cháu chỉ cộng tác với cơ sở cơm thiện nguyện thôi à! Nếu các bác có lòng, xin trao cho ông quản lý trong ấy giùm ạ...
  • À ra thế!
Bữa cơm cũng đã xong, anh ân cần:
  • Còn 1 tấm, bà bán cho cháu đi, năn nỉ mà...
Làm sao bà có thể từ chối anh chàng dễ thương ấy chứ. Cũng như mọi người, anh không thể mua quá giá đã ghi, mà lằng nhằng:
  • Cháu rất quý bà, vì bà nghèo mà lại giàu lòng nhân ái. Nên, bà cho cháu biếu bà tấm vé số này, để cháu thể hiện lòng kính mến của lũ cháu con...
Dĩ nhiên, cụ bà chẳng còn lý do gì để chối từ sự dễ thương của anh chàng nọ...

Rồi chẳng thấy bà đi qua nữa, vì như bà nói, bán vé số phải đổi chỗ mới có khách. Anh thấy lòng trắc ẩn, cho dù tay anh phải thoăn thoắt những phát số, phát cơm, thậm chí phải trông chừng xe cho các bạn cũng đang bận rộn với bếp cơm tình thương. Có ai đó hỏi anh:
  • Anh cho em hỏi cái này...
  • Cô lấy số chưa...
  • Em không lấy số. Nhưng ở đây có ai tên Nghĩa không anh?
  • Tôi là Nghĩa đây!
  • Anh có quà nè...
  • Ơ!...
  • Anh có nhớ tấm vé số hôm nọ anh mua của bà cụ...
  • A, phải rồi...
  • Vé ấy trúng anh à... 1 triệu đó! Và bà nhờ em đưa anh để đóng góp với cơ sở...
  • Không được đâu! Ai lại đi lấy của bà cụ!
  • Anh không lấy là bà... chửi em chết!
  • Em là cháu ngoại bà à?
  • Không...
  • Sao bà nói thế...
  • Thì bà nói... cho xong ấy mà...
  • Vậy em là gì của bà?
  • Em bị bỏ rơi, anh ạ...
Cô thoáng buồn! Rồi rất nhanh, cô trở lại tươi tắn:
  • Bà nhận em về nuôi đã hai mươi năm nay rồi. Em mới được bà kể chuyện, và khuyên em tìm lại mẹ cha.
  • Em nghĩ sao?
  • Bà bây giờ vừa là cha em, là mẹ em, là bà em, là người cứu tử em, thì em chỉ ở với bà thôi. Dù sao, bà cháu em sống cũng không đến nỗi. Mặc cho em cản, bà cứ đi bán vậy đó! Cho vui cuộc đời như bà nói... Anh nhận tiền giúp em nhé...
Dù có trăn trở, ưu tư, thì anh vẫn phải cầm. Cô nàng hỏi tiếp:
  • Vậy anh làm nghề gì...
  • Anh...đi tu em ạ!
  • Ồ! Vậy là phải gọi anh bằng "cha" ư?
  • Không, "thầy" thôi...
  • Thầy ơi! Bà cháu em không có đạo, nhưng em thích lắm cái cách thầy tiếp đãi bà em hôm nọ...
Anh thầy dòng nghe lòng mình dậy sóng. Những cơn sóng xuất phát từ những người chưa có Chúa như bà cháu người dưng nọ. Những cơn sóng êm đềm mà mãnh liệt... Anh nói mà như mơ:
  • Ai bảo bà cháu em không có đạo! Đạo đơn giản chỉ là sống đầy tình yêu, em à! Mà bà đâu?
  • Hôm nay, em... bắt bà ở nhà chơi với em, vì lâu lâu mới có ngày được nấu cơm cho bà ăn đó...

Xin Được Đóng Góp Sự Thiết Kế Trang Web Này Để Tỏ Lòng Tri Ân Đến Cha Hiệu Trưởng & Quý Thầy Cô