Chiếc Xe Ve Chai

Tác Giả: Trần Kính Lãm, CHS Văn Đức Niên Khóa 1966 – 1970

Thỉnh thoảng vào lúc sáng sớm, một người phụ nữ đạp chiếc xe ba bánh loại nhỏ, thường để chở ve chai, chở theo mấy đứa nhóc tì, có đứa mặc áo trắng, quần xanh, dấu hiệu của lũ học trò đang trên đường đến trường. Và, một lúc sau, khi quay về lối cũ, trên xe chỉ còn một cô bé, chắc là chưa vào trường...

Để chụp cái cảnh đáng lưu ý ấy, xem vậy mà không dễ, vì có lúc phát giác ra, thì họ đã ra ngoài tầm nhìn. Cũng chẳng dám đường đột... chụp đại, vì e cô ấy không bằng lòng. Và cũng khó vì thỉnh thoảng mới thấy họ đi ngang. Thế thì:
  • Cô ơi...
  • Có gì đó...chú!
  • Ơ! Tôi thấy mấy mẹ con cùng đến trường hạnh phúc quá, nên định xin cô cho chụp hình thôi ấy mà... Chứ chụp lén, kỳ lắm!
  • Không sao đâu chú...
  • Vậy mai cô có đi qua đây không?
  • Dạ có...
  • Mai cho tôi chụp nhé!
Thế là sáng nay, máy đã hờm sẵn. Tôi thấy mấy mẹ con họ qua ô cửa sổ, liền chạy ra:
  • Hôm nay...chụp nhé!
Người phụ nữ ấy cười thật tươi, cái nụ cười dành cho mấy đứa nhỏ vẫn thấy mỗi khi họ đi qua:
  • Dạ, chú cứ chụp...
  • Ba đứa là con cô hết à!
  • Dạ...
Một cậu bé cao cao đứng trên xe, cao như cái sào. Tôi nhắc cháu:
  • Con ngồi xuống nhé. Rồi né né ra để còn nhìn thấy mẹ, thấy em...
4 mẹ con hướng mắt về kẻ tò mò. Họ đều tươi tắn như bình minh đang lên!
  • Chú sẽ rửa mấy tấm hình này tặng mấy mẹ con nhá...
Mấy đứa nhỏ tụ đầu vào cái màn hình, mắt chúng vui vui, cái vui vui còn rất ngây thơ...

Rồi họ đi, sau khi nghe lời mẹ, khoanh tay chào người mới quen:
  • Con chào ông...
Tôi thấy lòng rộn ràng vì tuy nghèo, mẹ con nhà ấy tỏ ra là người tốt. Như mọi lần, người phụ nữ ấy lại về qua với đứa út trên xe. Tôi cho con bé cái bánh trung thu.
  • Con cám ơn ông đi!
Con bé nhỏ thó ấy nhìn với đôi mắt dễ mến, rồi khoanh tay vâng lời mẹ...
  • Cháu mấy tuổi rồi cô?
  • Dạ 5...
  • Còn thằng lớn?
  • Dạ 10...
  • Vậy là 2 gái 1 trai?
  • Dạ! nhưng thật ra cháu có 2 trai 2 gái, nhưng "mất" một đứa chú ạ!
  • Mất... là sao?
  • À! Hồi mấy năm trước, cháu bị bắt cóc mất một thằng, nếu "còn", năm nay nó cũng 10 tuổi...
  • Bắt cóc à!
  • Nó theo cháu lượm ve chai rồi người ta bắt cóc luôn từ đó tới giờ...
  • Cháu ở nhà thuê hả?
  • Không, cháu ở với ba má chồng...
  • Chồng cháu làm gì?
  • Dạ, ảnh đi phụ hồ...
  • Sao không cho con nhỏ này đi học?
  • Dạ, tại không có tiền... Còn "sơ" chỉ dạy học khi đã biết chữ thôi!
  • Sơ nào vậy?
  • Dạ! mấy sơ ở mái ấm trong cư xá...
  • Có phải đóng tiền không?
  • Dạ có! Nhưng chỉ đóng tiền ăn, mỗi đứa 100 ngàn một tháng thôi, 2 đứa hai trăm!
  • À, Sơ dạy lớp mấy?
  • Dạ, từ lớp 1 đến lớp 5...
  • Sơ không có nhà trẻ hả?
  • Dạ không...
Con bé mân mê cái bánh. Chân nó có nhiều vết bầm, vết rách da nho nhỏ. Có cả một cục mủ tròn tròn bằng đầu đũa.
  • Chân nó bị sao vậy?
  • Nó bị... chuột cắn chú ơi! Cháu cũng bị nè...
Người phụ nữ nghèo nàn và rất thương con ấy chìa nắm tay xương xẩu ra, cho thấy vết da trầy trụa trên cái u xương vồng lên. Cô ấy tiếp:
  • Nhà cháu nhiều chuột lắm. Mà ai cũng bị cắn hết á...
Rồi mẹ con cô ấy ra về để tiếp tục cuộc săn những thứ dư thừa của người khác...

Trong khi ấy, nhiều người đã ních đẫy những bụng bia rồi, mà còn kỳ kèo từng đồng từng cắc mấy cái vỏ chai, mấy lon bia cạn đáy, mấy tờ báo cũ... với những kẻ nặng đời sương gió...

Bà mẹ ấy là một trong bao nhiêu người vẫn hằng ngày lăn lộn với cuộc đời! Cô ấy chẳng quan tâm tới việc nhiều đứa trẻ thơ được cha mẹ đón đưa bằng ngựa xe thanh lịch. Với cô, chiếc xe ve chai ấy đang rất đầy hạnh phúc, rất rộn rã nụ cười, dù rằng cái nghề thấp bé ấy đã làm cô lạc mất một đứa con yêu dấu...

Chuột ơi, sao mày còn nỡ lòng cắn cấu những con người đáng quý này vậy!

Xin Được Đóng Góp Sự Thiết Kế Trang Web Này Để Tỏ Lòng Tri Ân Đến Cha Hiệu Trưởng & Quý Thầy Cô