Tác Giả: Trần Kính Lãm, Cựu Học Sinh Văn Đức Niên Khóa 1966 – 1970

Bộc Bạch

Một phút cho bạn hiền
Đôi chữ dẫu ngả nghiêng
Thì cũng thành tâm lắm
Thay những lúc như quên!

Đời còn có bao lâu
Mà mưa nắng dãi dầu
Xin dành con tim nhỏ
Vui cho trọn ngọt ngào!

Một phút nhớ đến nhau
Bù lại những mai này
Có còn nhìn trời đất?
Có còn ngóng tương lai?

Một chút, một phút thôi
Cũng đủ để trông vời
Nơi xa xăm ngàn dặm
Bạn, ơi bạn của tôi...

Họp Mặt

Mỗi năm lại nhớ chuyện hẹn hò
Bâng khuâng về nỗi nhớ xa xưa
Sách vở chèn câu thơ ngọt lịm
Học trò đã vướng chuyện đón đưa.

Từng trang giấy trắng hằn điểm đỏ
Từng cánh phượng hồng khóc ngẩn ngơ
Bầy xưa ơi ới tìm phương cũ
Vẽ lại sân trường tuổi nhởn nhơ...

Mắt xưa dừng lại, cười như ngố
Cõi mộng ngày nào đã hết mơ...

Trầm

Ta còn lại chi cuối cuộc đời
Mấy người bạn cũ chẳng còn hơi
Chẳng nói mà như trong thinh lặng
Là cả mênh mông một khoảng trời...

Ta giữ lại cho chỉ riêng mình
Nụ cười ngày ấy thật ấm êm
Cho dù hai người không chung lối
Cũng là một chút nhớ và quên...

Ta ước chi khi bước về nhà
Mảnh sân ôm hết vạn hương hoa?
Áo mão thênh thang cho đời ngắm?
Ồ! Chỉ chút an nhiên trọn tiếng khà!

Ta có đuổi theo điều gì đâu
Cho chân mãi đuối bến đục ngầu
Ta chỉ cố nhìn vào trong mắt
Để thấy cuộc đời chẳng tệ lâu...

Ta ước mình có đủ thời gian
Mải mê tìm lại những nồng nàn
Ghép chúng vào khung trời mê hoặc
Đánh lừa ai mãi kiếp thở than!

Ta biết ta tràn đầy hạnh phúc
Giữ chân mình ngoài chốn thị phi
Ta như gã ong hèn chỉ chọn
Những cánh hoa vốn chẳng đáng gì!

Bến Xưa

Bến xưa sao vắng con đò
Để lòng nhớ những hẹn hò đã qua
Bần thần xen lẫn xót xa
Giòng xưa vẫn chảy thiết tha mối tình.

Xa quê để lại cõi hồn
Trở về nặng những bồn chồn mỏi mong
Vậy mà bến cũ ngổn ngang
Những hoang với lạnh, những tàn cùng phai.

Người xưa còn chút bồi hồi
Mỗi khi chợt thấy bến đầy rong rêu?
Hôm nay mưa chợt tiêu điều...

Xin Được Đóng Góp Sự Thiết Kế Trang Web Này Để Tỏ Lòng Tri Ân Đến Cha Hiệu Trưởng & Quý Thầy Cô