Tác Giả: Trần Kính Lãm, Cựu Học Sinh Văn Đức Niên Khóa 1966 – 1970

Bần Thần

Sao cứ hớ hênh để bần thần
con tim đã hết tuổi thanh xuân?
Thời gian lại cứ như xưa ấy:
Dỗi hờn, câm lặng, lẫn mê man...

Sao cứ mắt nai ẩn muộn phiền
Làm lòng thắc thỏm, ý ngả nghiêng
Làm ngày nắng ráo mà trơn ướt
Ngã vào mê mẩn, đắm sầu thương?

Sao cứ lặng im, chẳng nói cười
Khung trời rộng ấy bỗng kỳ khôi
Chiếc bàn gỗ nhỏ như thừa chỗ
Mắt nhìn mà chỉ thấy lệ rơi!

Sao cứ ưu tư? Nghĩ ngợi gì
Nói cho biết để sáng đường đi
Nói cho biết để thôi dằn vặt
Nói cho biết để dắt nhau về...

Sao sáng reo ca, chiều tím lặng
Cho trời tối sẩm ánh trăng phiêu?
Sao hôm qua còn nghe bóng nắng
Mà bây giờ đẫm giọt mưa treo?

Chẳng biết thế có là yêu không
Hay chỉ là chút, chút phiêu bồng?
Có cần đứt đoạn thì đoạn đứt
Sao lúc quay lưng, lúc mặn nồng...

Chẳng biết thế có là không yêu
Để thôi không chăm chút, nuông chiều
Thôi thôi! Không nghĩ, không suy nữa
Mặc tình, mặc tội cái thân xiêu...

Nhắn Nhủ

Em lỡ có yêu ai
Anh hẳn lánh xa hoài
Không bao giờ nhìn nữa
Nụ cười hằn đắng cay!

Em lỡ có ai yêu
Anh hẳn sẽ tiêu điều
Tóc xanh hờn ánh bạc
Lời rũ bóng hoang liêu!

Ai có lỡ yêu em
Anh hẳn trở cuồng điên
Hắt hiu chân tối sớm
Cay đắng quẩn vầng tim!

Vậy mà anh dối gian
Tình nghĩa vốn mặn nồng
Sao anh rồi hờ hững
Sao anh nỡ quay lưng?

Nói thế, em chỉ mong
Chuyện qua như ngựa hồng
Tan theo làn bụi vó
Mà trở lại nhé anh!

Em chẳng nói nhiều đâu
Cũng chẳng muốn xáo xào
Em chỉ chờ thôi nắng
Để gió lại ngọt ngào...

Lên Núi

Mỏi lắm chân bơi những bước chiều
Sợ đời bỏ lại, sợ đìu hiu
Bởi thế nhủ lòng đừng ra gió
Lại cứ lăng xăng vội gót liều!

Thôi cứ giả vờ như nai kia
Theo sau, lúp xúp lối đi về
Tựa trời mà nghĩ, tựa sông nghỉ
Ngậm cỏ ru lòng lắt ngắt thơ!

Cũng chẳng lùi sâu mãi cuối dòng
Phong ba lỡ cuốn, biết ai trông?
Có lẽ tình đời đâu đến nỗi
Để ta chết dẫm bởi cuồng ngông!

Mỏi bước mà đi, thế cũng là
Là chia chút lửa sắp phôi pha
Sưởi cho đời ai cần chút ấm
Sưởi chính đời mình: khách phương xa!

Mỏi ! ai chẳng mỏi trong đời?
Cớ sao chỉ mãi dằn vặt thôi
Cớ sao không trèo lên đỉnh dốc
Ngạo lại nhân gian, hả hả cười!

Nói Nhỏ Với Anh

Em lỡ buồn mang tiếng ế chồng
Sáu mươi năm mỏi chốn phòng không
Quạnh quẽ guốc lê mòn phố chợ
Bồi hồi tim ngóng khắp tây đông

Lu khu anh đến lòng rộn rã
Lủ khủ em mang tiếng mỏi mòn
Em già nhưng vẫn... đồng trinh nhé
Liệu cưới xin cho đẹp má hồng!

Ong Bướm

Vẫn biết rằng khi lấy vợ rồi.
Lẽ ra, đừng léng phéng, lôi thôi.
Chập chờn ong bướm, vui dăm phút:
Rắm rối gia cang, hận cả đời!

Khốn nỗi biển tình hoài dậy sóng
Buồn thay, thuyền nhớ cứ ra khơi!
Ngẫm nghĩ, băn khoăn, hồn xơ xác
Ai đó ngăn dùm cái ngữ tôi!

Mê Mải

Muốn gỡ mà lòng nhưng nhức tiếc
Tiếc phút giây gần gũi ấm yên lòng
Dẫu đường đi vắt vẻo, chênh vênh
Dẫu tháng ngày bào mòn con tim dại!

Thôi thì cứ để lòng theo dòng suối
Nhấp nhô trèo những khúc khuỷu mê man
Hay một hôm dẫu thân thể nát tan
Vì ngọn gió quăng vào bờ gai rậm.

Chỉ tại con tim mà đời lận đận
Chỉ tại mắt nhìn mà nghĩ loanh quanh
Chỉ tại lời ngân nga mà líu ríu cõi tình
Chỉ tại có chút vẩn vơ khi thoáng nhìn đôi môi ướt...

Thôi thì kệ những lao xao
Chân trần lỡ bước ngọt ngào hôm nay
Dẫu mai bước trở miệt mài
Chẳng tìm lại được tháng ngày thênh thang...

Dĩ Nhiên
Dĩ nhiên em không còn đẹp như ngày xưa thiếu nữ
Nhưng mặn mà hơn trong ánh mắt thời gian!
Nụ yêu thương vẫn theo gió bạt ngàn
Gieo vào lòng anh muôn muôn ý thơ nóng bỏng!

Dĩ nhiên tóc em có thêm những sợi tơ lóng ngóng
Nhưng có hề gì khi chúng nhõng nhẽo khoe
Với mây trôi trong nắng ấm ngày hè
Làm tim anh bần thần như khi còn đôi tám!

Dĩ nhiên da em chẳng còn mịn màng trơn láng
Mà liu xiu ngộ nghĩnh lúc đan tay
Những lúc ấy, nếu em có cau mày
Nom em cứ như bà tiên, quên! nàng tiên trong cổ tích!

Dĩ nhiên em nhăn nhó khi leo núi hàng trăm bậc
Ố! Càng vui! Vì ta lại liền kề
Tựa vai nhau, chẳng phải khúc u mê
Mà ta hằng ước ao khi còn trẻ?

Dĩ nhiên em thấy đời giờ sao lặng lẽ
Chẳng phù hoa như đương tuổi học trò
Em biết không, đời nhường những nhung tơ
Êm ái lắm cho mỗi ngày chỉ có ta bầu bạn!

Dĩ nhiên em, cũng như anh, hàm răng giờ thảm lắm
Chẳng còn nhai được cóc, ổi ngày xưa!
Có như thế anh mới hết hững hờ
Ly chanh mát em dành cho anh sau giờ cơm trưa nắng...

Dĩ nhiên là còn muôn muôn dĩ nhiên ngăn ngắn
Nối tuổi đời cho giáp trọn đường đi
Chiều nay, thứ tư, anh rủ em đừng về
Mà ra bến sông xưa, ngắm nước trôi, không biết chừng ta sẽ hôn nhau như lũ trẻ!

Xin Được Đóng Góp Sự Thiết Kế Trang Web Này Để Tỏ Lòng Tri Ân Đến Cha Hiệu Trưởng & Quý Thầy Cô